VNTB - Câu lạc bộ của người bán dâm được hỗ trợ chi phí hoạt động?

Thảo Vy (VNTB) 

Pháp lệnh số 10/2003/PL-UBTVQH11 của Ủy ban Thường vụ Quốc hội, cấm hành vi mua dâm – bán dâm. Song mới đây phía Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội (LĐ-TB, XH) lại xuất chi ngân sách để hỗ trợ những câu lạc bộ lập ra để hỗ trợ người bán dâm. Xét về ý nghĩa nhân văn, cần ủng hộ quyết định đó của Bộ LĐ-TB, XH.

Trong Quyết định số 1875/QĐ-LĐTBXH do Thứ trưởng Bộ LĐ-TB, XH, bà Nguyễn Thị Hà ký ban hành vào ngày 28-12-2018, có nội dung ngân sách quốc gia từ nay đến năm 2020 sẽ dành một khoản để hỗ trợ cho ban chủ nhiệm các câu lạc bộ, nhóm đồng đẳng, nhóm tự lực... liên quan đến người hành nghề bán dâm. [http://bit.ly/2Sliuok]

Một Quyết định nhân văn, nhưng khó giải ngân?

Số lượng người bán dâm được quy định trong xét duyệt hỗ trợ kinh phí cho các ban chủ nhiệm là tối thiểu 70 người trong một câu lạc bộ, hay nhóm đồng đẳng, nhóm tự lực. Mức thù lao cũng chỉ mang ý nghĩa tượng trưng, khi chi tối đa không quá 1 triệu đồng/người/tháng.

Vấn đề muốn nêu ở bài viết, là vì sao không tiến tới ban hành các văn bản quy phạm pháp luật điều chỉnh công việc ‘bán dâm’ này, bao gồm cả sửa đổi Pháp lệnh số 10/2003/PL-UBTVQH11?.

Từ ngữ dùng trong Quyết định số 1875/QĐ-LĐTBXH là “người bán dâm”. Góc nhìn mà văn bản này đưa ra là nhân văn, nhưng thiếu khả thi, vì không đồng bộ với văn bản pháp quy liên quan trong vấn đề “bán dâm”. Do đó dễ dẫn đến ngờ vực về chuyện xà xẻo ngân sách để tư túi.


Đơn cử, trong phần “Khung định mức kinh tế - kỹ thuật hỗ trợ xây dựng thí điểm các mô hình hỗ trợ người bán dâm” của Quyết định số 1875/QĐ-LĐTBXH, có đưa ra yêu cầu “Kết nối với các đơn vị cung cấp dịch vụ và huy động sự ủng hộ của các cơ quan thi hành pháp luật cho hoạt động của nhóm”.

Kêu gọi sự ủng hộ của các cơ quan thi hành pháp luật trong trường hợp này là rất khó, vì Pháp lệnh phòng, chống mại dâm số 10/2003/PL-UBTVQH11, tại Điều 4 đã cấm ‘bán dâm’. Các câu lạc bộ lập ra để hỗ trợ người bán dâm sẽ được xem là tiếp tay cho một hành vi mà pháp luật cấm. Thậm chí trong một số trường hợp, dễ bị cáo buộc về ‘đồng lõa’, hoặc ‘che giấu tội phạm’.

Định mức giao cho cá nhân gọi là ‘tiếp cận viên’, có nhiệm vụ gặp gỡ ‘người bán dâm’ là tối thiểu 10 người bán dâm/tháng. Mỗi tiếp cận viên được hưởng mức thù lao tối đa không quá 500.000 đồng/người/tháng. Các tiếp cận viên này sẽ dễ bị hiểu lầm đang có hành vi ‘môi giới’ khi gặp gỡ ‘người bán dâm’.

Ghi nhận từ mô hình các đội đồng đẳng trực thuộc Hội Liên hiệp phụ nữ TP.HCM bắt đầu từ năm 1994 đến nay, hầu hết các ‘tiếp cận viên’ đều đã trải qua nghề ‘bán dâm’. Từng là ‘người trong cuộc’, nên họ dễ dàng tiếp cận, chia sẻ với những người đang bán dâm để mưu sinh, và do vậy họ cũng dễ bị hiểu lầm là muốn ‘dắt mối’ khi tiếp xúc với người bán dâm.

Nhóm đối tượng nghiện ma túy và hành nghề mại dâm có nguy cơ cao lây nhiễm HIV/AIDS, vì vậy các thành viên của nhóm đồng đẳng còn có nhiệm vụ là cầu nối để giúp họ, và các tổ chức phòng chống bệnh xã hội trong đó có HIV/AIDS. Công việc này chưa bao giờ là dễ dàng.

Dọn đường cho phục vụ các đặc khu kinh tế?

Thống kê của các địa phương, cả nước có 15.000 người tham gia hoạt động mại dâm. Còn số liệu thống kê của Tổ chức lao động quốc tế thì Việt Nam còn tới hơn 100.000 người ‘bán dâm’ mưu sinh; trong đó có khoảng 75.000 người là nữ giới.

Trong một hội thảo diễn ra vào ngày 28-3-2018 do Bộ LĐ-TB, XH tổ chức xoay quanh chủ đề quan điểm định hướng xây dựng chính sách, pháp luật về mại dâm, vị đại diện Vụ Các vấn đề xây dựng pháp luật của Bộ Tư pháp cho rằng, xuất phát từ thực tiễn và yêu cầu đổi mới thì quan điểm xây dựng luật về phòng, chống mại dâm cần hướng dần đến việc công nhận mại dâm là một nghề.

“Nhà nước nên thừa nhận mại dâm và tổ chức quản lý hoạt động mại dâm trong các khu riêng biệt như một số quốc gia lân cận và trên thế giới. Chỉ như vậy, Việt Nam mới có thể quản lý cũng như hạn chế tối đa việc lây nhiễm các bệnh về tình dục”. Ông Trần Văn Đạt, phó vụ trưởng, nói.

Trong quá trình tìm hiểu về tính thực thi của Quyết định số 1875/QĐ-LĐTBXH, một thông tin từ ông Nhạc Phan Linh, phó Viện trưởng Viện Xã hội học Ứng dụng (Liên hiệp các Hội Khoa học và Kỹ thuật Việt Nam) cho biết sở dĩ vấn đề hỗ trợ người bán dâm được Bộ LĐ-TB, XH đặt ra, vì trong bộ hồ sơ của dự luật Đơn vị hành chính đặc biệt (tức dự luật Đặc khu), có nêu hai dịch vụ là đánh bạc, và thương mại tình dục.

“Có lẽ điều này cần sự tính toán chi tiết của các nhà kinh tế. Nếu xét đặc khu kinh tế với lượng gái mại dâm và lượng khách du lịch như vậy sẽ đem lại nguồn thu thuế thế nào, liệu nguồn thu đó có bù lại cho chi phí bỏ ra quản lý xã hội, giải quyết vấn đề y tế và chống buôn bán phụ nữ và trẻ em gái không?

Tôi lại lo ngại rằng nếu chỉ xét trong ba đặc khu thì không quá khó, nhưng không tránh khỏi ảnh hưởng xã hội: Liệu có luồng di cư ồ ạt của các cô gái đang hành nghề ra ba đặc khu này?. Bỏ qua vấn đề cưỡng bức hay cưỡng ép, hiện có tỷ lệ không nhỏ các cô gái tự nguyện hành nghề. Cần tính đến việc không thể ngăn cấm họ di cư hành nghề ở ba đặc khu, rồi nảy sinh vấn đề ăn theo ở các khu vực nóng như Đồ Sơn, Quất Lâm...”. Ông Nhạc Phan Linh đã phản biện như vậy.

Khả năng dự luật đặc khu sẽ quay trở lại nghị trường Quốc hội trong năm 2019 này. Có lẽ đó là một trong những lý do để Thứ trưởng Bộ LĐ-TB, XH, bà Nguyễn Thị Hà tin rằng Quyết định số 1875/QĐ-LĐTBXH sẽ nhanh chóng được sự đồng thuận cao.

Related

VNTB 8181697463794568406

Đăng nhận xét Default Comments

BÀI VỀ LUẬT AN NINH MẠNG

Theo dõi VNTB

VƯỢT TƯỜNG LỬA VÀO VNTB

TIN MỚI

TẤN CÔNG MẠNG

TRUYỀN HÌNH

Phản hồi

Trong tuần

FANPAGE VIỆT NAM THỜI BÁO

item