VNTB - Phó Chủ tịch Hội nhà văn Tp. HCM: "thơ dở là thứ rác rưởi gây ngộ độc"!

Phùng Hoài Ngọc (VNTB) Chưa có dịp nào đọc thơ văn Phan Hoàng - Phó chủ tịch Hội nhà văn TP.HCM. Mấy bữa nay nghe cộng đồng mạng xã hội chử...

Phùng Hoài Ngọc (VNTB) Chưa có dịp nào đọc thơ văn Phan Hoàng - Phó chủ tịch Hội nhà văn TP.HCM. Mấy bữa nay nghe cộng đồng mạng xã hội chửi anh nhiều quá vì anh lập ngôn "Thơ dở trên fây búc là thơ rác rưởi gây ngộ độc" ngay trên Facebook cá nhân. Tôi tò mò vào đọc Facebook của nhà thơ Phan Hoàng để biết thơ văn anh ta thế nào. Mới đọc chép được một ít thì trang chủ sập cửa, khoá chặt,...

Nhà thơ Phan Hoàng có phát ngôn gây sốc. Ảnh: vietnamthoibao
"Thơ dở là thứ rác rưởi gây ngộ độc"!?

Vấn đề thơ dở và thơ hay thì các nhà lý luận phê bình còn chẳng dám phân biệt. Họ chỉ nêu ra tiêu chuẩn thơ hay, không dám đả động đến thơ Dở. Thơ hay thì đọc, thơ dở thì bỏ qua, mắc mớ gì mà ngộ độc. Thơ là tiếng lòng của con người, thể hiện cảm hứng tự do dân chủ và vô tư. Bạn đọc không nên chê cạn tàu ráo máng là thơ rác. Đặc biệt nhà thơ Phan Hoàng lại ghét Facebook đến mức bảo rằng "Thơ dở đăng trên FB làm cho người ta ngộ độc, còn nặng hơn ngộ độc thực phẩm". Phan Hoàng cũng thuộc giới ghét FB và ưa lên giọng cảnh cáo thiên hạ, đồng tư tưởng với các nữ TS Đoàn Hương, MC Tạ Bích Loan, và đặc biệt ông Cục trưởng Cục phát thanh truyền hình Nguyễn Danh Lâm và nhiều quan chức khác. Họ bảo FB làm tha hoá con người (!) Rõ ràng, lý luận về thơ dở của nhà thơ Phan Hoàng rất có vấn đề, nếu không muốn nói là vu vơ. Thơ dở trên báo giấy, trên sách, trên TV đài phát thanh thì cớ sao anh lại ưu tiên châm chước vậy?

Ông Phan Hoàng tự quảng cáo tập tản văn "Sài Gòn ngọt từ da thịt ngọt ra", chút nữa ta hãy bàn cái tựa đề. Hãy xem Phan Hoàng dẫn câu thơ cụ Đồ Chiểu thế nào trong bài tiểu luận "Tinh thần nghĩa hiệp Lục Vân Tiên thời nay". 

Phan Hoàng viết lại câu thơ cụ Đồ: "Có câu kiến nghĩa bất vi,/ Lâm nguy bất cứu mạc phi anh hùng"

Anh Phan Hoàng dẫn thơ cụ Đồ Chiểu, nhưng có vẻ thiếu chính xác. Và như thế lại là vu oan cho cụ Đồ rồi! Cụ thể, cụ Đồ Chiểu viết hai câu trên thế này: "Nhớ câu kiến ngãi bất vi/ Làm người thế ấy cũng phi anh hùng". 

Phó Chủ tịch Hội nhà văn Tp. HCM đã học Văn trường KHXH-NV, có biết chữ "mạc" và chữ "phi" đồng nghĩa không ? (mạc 莫 và phi 非cùng nghĩa là: "không/ không phải", chỉ cần dùng một chữ là đủ rồi). Chẳng lẽ cụ Đồ Chiểu nói cà lăm hay sao? 

Tập sách “Sài Gòn ngọt từ da thịt ngọt ra"? 

"Da thịt" được hiểu là bên ngoài, bề ngoài, vẻ ngoài trong sự tương phản với "tấm lòng" bên trong. "Da thịt" vốn ở ngoài còn đi ra tới đâu nữa? Câu thơ của Phan Hoàng đã lộn ngược, lập dị lại còn đắc chí đặt làm tựa đề cho cả tập sách. Biên tập viên đi đâu mà để lọt câu thơ "rác rưởi" thế chứ. Có người bảo đó là tập văn quảng cáo bột nêm, bột ngọt. 


Nhà văn Phan Hoàng miêu tả "Sài Gòn ngọt từ da thịt ngọt ra"
Lý luận thơ Việt tiếp thu ảnh hưởng phương Tây thường gọi Nàng Thơ để chỉ chất thơ, phong cách thơ trữ tình, nói chung chỉ cảm hứng thi ca nghệ thuật. Hai tiếng Nàng Thơ gợi ra sự trân trọng ngưỡng mộ đức tính phụ nữ bất kể người ấy số phận nổi trôi mười hai bến nước ra sao. (Nàng Thơ xuất phát từ hình ảnh các nữ thần Muse trong Thần thoại Hy Lạp, đó là một nhóm 3 hoặc 7 vị thần theo các dị bản có tài năng nghệ thuật. Người Việt khoảng đầu thế kỷ 20 dịch các Muse là "Nàng thơ"). 

Ăn theo điển tích trên, Phan Hoàng lập ngôn lý luận trên trang Web của Hội nhà văn TP.HCM thế này "Thơ hay như người phụ nữ có duyên". Anh tách biệt Thơ ra khỏi những người phụ nữ kém duyên. Thế là, nhà thơ đã hẹp hòi hoá, thô thiển hoá lý luận của thiên hạ rồi. 


Các Muse nàng thơ khiêu vũ với thần Apollo. Ảnh: Wikipedia
Phần trên chúng tôi mới giới thiệu vài nét sơ sơ về chữ nghĩa của Phan Hoàng - phó chủ tịch "Hội Tao đàn Sài Gòn HCM". 

Sau đây trình bày một cặp thơ XƯỚNG - HOẠ trên tao đàn Facebook. Bài Hoạ có mối quan hệ hữu cơ và nhân quả với bài Xướng. Có Xướng thì mới có Hoạ. Không dưng ai Hoạ làm chi cho mất thì giờ. 

Tuỳ ý bạn đọc bình phẩm theo cách hiểu riêng. Còn tôi chẳng hiểu gì và vô cảm với bài thơ xướng của Phan Hoàng. Nhưng lại hiểu cảm được bài thơ hoạ của Ts Chu chính vì đọc bài xướng mà không hiểu gì. Bài Hoạ là một cách phản biện độc đáo bài Xướng. 

Bài xướng

Tiếng thì thầm
- thơ Phan Hoàng

Ở giữa hơi nước và mây lạnh
tôi nghe thì thầm
tiếng giữa hoan lạc và thụ tinh. 

Ở giữa sấm chớp và mưa giăng
tôi nghe thì thầm
tiếng giữa chuyển dạ và sinh nở. 

Ở giữa áp thấp và bão tố
tôi nghe thì thầm
tiếng giữa hấp hối và cái chết. 

Thì thầm giao hưởng bất tận
tuần hoàn qua những đại dương phận người lênh đênh
cuốn cánh buồm tôi trôi mê mải hải lưu buồn
đau những chân trời tư tưởng tật nguyền
câu thơ neo bờ nước mắt. 


Bài họa “Giao hưởng”
(thơ rác của Chu Mộng Long họa thơ đài các của Phan Hoàng) 

Ở giữa khe nước và cỏ lau 
tôi nghe thì thào 
tiếng chịch xã giao và trứng rụng. 

Ở giữa quán bia và góc phố
tôi nghe rì rào 
tiếng nước tiểu và tiếng ói mửa. 

Ở giữa chợ người và hội thơ 
tôi nghe ồn ào
tiếng đánh rắm và tiếng thơ ca. 

Thì thào rì rào ồn ào giao hưởng bất tận
tuần hoàn qua những món chịch xã giao ăn bẩn đái bậy và ỉa bậy
cuốn đời tôi trôi dạt bãi rác xác thân cầy
đau lòng chó ló mó món dồi tư tưởng cao sang 
câu thơ neo bờ nước thải. 
Hội Nhà văn TPHCM với tham vọng giữ vai trò "Trung tâm văn học miền Nam" tự phong đã bỏ công đi rủ rê gạ gẫm những cây bút tỉnh thành khác về làm "hội viên" của mình mặc dù họ có Hội tỉnh thành riêng, ngang hàng với TP.HCM rồi. Rủ rê mời mọc rồi xét “kết nạp” người ta để tỏ ra mình là hội đàn anh, ngồi chiếu trên, đẳng cấp cao hơn, như thế thực là thiếu khiêm tốn. Không ít người nhẹ dạ háo cái danh Hội nhà văn lớn TPHCM cũng lục tục nộp tác phẩm để xin "kết nạp". Có những cây bút ở xa tận cùng đất nước, có người ở tận Hà Nội, vốn đang sinh hoạt ở Hội quê mình cũng nộp đơn vào Hội NV Sài Gòn HCM, để được Phan Hoàng lãnh đạo quản lý, chỉ giáo làm thơ! Vậy có câu đối rằng: Chiếc áo thụng không làm nên linh mục/ Cái thẻ hội viên chẳng tạo được nhà văn.

Related

VNTB 2132479441960696006

Đăng nhận xét Default Comments

1 nhận xét

Giang Nam lãng tử nói...

NGUỒN GỐC CÂU THƠ ĐỒ CHIỂU và SAI SÓT của PHAN HOÀNG

***
Sách Luận ngữ, thiên 2 Vi chính của Khổng tử và Học trò.
Mục 2.24
子曰:非其鬼而祭之;谄也。见义不为,无勇也.
Tử viết: “Phi kỳ quỷ nhi tế chi, siểm dã. Kiến nghĩa bất vi, vô dũng dã”.

Dịch nghĩa: Khổng tử nói “Không phải tổ tiên của mình mà lại cúng tế, đó là siểm nịnh vậy. Thấy việc chính nghiã mà không làm cũng chẳng phải kẻ dũng”.

Cụ Nguyễn Đình Chiểu như mọi nho sinh xưa coi Luận ngữ là sách gối đầu giường. Cụ học cổ, viết đúng ý cổ nhân:
“Nhớ câu kiến nghĩa bất vi
Làm người thế ấy cũng phi anh hùng”.

Trong một vở tuồng cải lương Nam bộ, soạn giả (tôi không nhớ tên vở kịch và soạn giả) đã viết lời cho 1 nhân vật anh hùng rằng:
“Kiến nghĩa bất vi vô dõng giả
Lâm nguy bất cứu mạc anh hùng”.

Soạn giả có ý viết thành câu đối cần phải đối chỉnh, nên đã sửa từ “dã” (cũng) thành “giả” (người, bậc) tạo danh từ “dũng giả” đối với “anh hùng”, như vậy là được. (Soạn giả theo âm địa phương viết chữ “dũng” thành “dõng”, nói chung đều hiểu được)

Phó chủ tịch HNV. TPHCM Phan Hoàng thuộc cải lương hơn nhớ thơ Đồ Chiểu nên đã “râu ông nọ cắm cằm bà kia”, viết sai do chắp vá lộn xôn hai câu thơ trong sách “Sài Gòn ngọt từ da thịt ngọt ra”

BÀI VỀ LUẬT AN NINH MẠNG

Theo dõi VNTB

VƯỢT TƯỜNG LỬA VÀO VNTB

TIN MỚI

TẤN CÔNG MẠNG

TRUYỀN HÌNH

Phản hồi

Trong tuần

FANPAGE VIỆT NAM THỜI BÁO

item