VNTB - Lứa sinh viên chuyển tiếp chế độ : Một thời ‘ấu trĩ tả khuynh trong sáng’

Kiều Phong (VNTB) - Hồi đó, ông Lý Chánh Trung- giáo sư ở Văn khoa nói lần đầu tiên trong đời đào 1 mét khối đất thì thấy mình vĩ đại ghê l...

Kiều Phong (VNTB) - Hồi đó, ông Lý Chánh Trung- giáo sư ở Văn khoa nói lần đầu tiên trong đời đào 1 mét khối đất thì thấy mình vĩ đại ghê lắm !!!

Quân Bắc Việt đánh vào Đà Nẵng, đánh lên Ban Mê Thuột, nhưng sinh viên ở Sài Gòn vẫn đi học bình thường. Cho đến một hôm, bỗng tự nhiên nghe thấy bom nổ, mấy ông thầy nháo nhác đi về, lái xe hơi chạy về nhà. Hóa ra hôm đó là ông Nguyễn Thành Trung (phi công) ném bom dinh Độc lập.

Hồi đó có một ông giáo sư dạy triết học Phương Đông là thầy Nguyễn Duy Cần , bây giờ sách vở của ông có in lại một ít như Thuật yêu đương, sách Học làm người, vân vân, nói như đinh đóng cột rằng các nước lớn dụng thuyết an dân lên Việt Nam, đại khái là miền nam giữ được từ Nha Trang vào. Nhưng sau đó mọi thứ đã cho thấy ngược lại. Quân đội Bắc Việt thống nhất đất nước, sự kiện 30 tháng Tư khung cảnh hôm ấy cho đến nay chưa có phim nào dựng lại, đó là một khung cảnh vừa bi tráng và vừa đặc biệt rất khó tả. Lúc đó máy bay trực thăng của Mỹ, loại máy bay đó rất to của Hải quân Mỹ, bay từ Hạm đội 7 ở ngoài biển vào. Ngày hôm đó máy bay đầy trời, đi vào lấy người, chở những người di tản đi. Máy bay bay khắp bầu trời Sài Gòn, sau đó quân đội của Sài Gòn ở những vùng xung quanh rút vào, họ vừa đi vừa bắn súng loạn xạ, sau đó mới gửi quần áo xuống, quăng đầy đường. Lúc đó anh nào tham lam có khi kiếm được nhiều tài sản lắm, ví dụ như thời đó xe Honda được bỏ lại đầy ngoài đường. Sau đó thì đất nước bước sang một cuộc sống mới. Sinh viên Sài Gòn có những người chưa hiểu gì về cách mạng, cũng không dính líu gì đến chế độ cũ, nhiều anh chị còn có bố mẹ có cảm tình với cách mạng. Tâm trạng của một số thanh niên mới lớn ấy, thành thực mà nói, chẳng khác nào được sinh lại một lần nữa.

Sài Gòn, 29 tháng Năm 1975, học sinh sinh viên biểu tình chống “văn hóa đồi trụy phản động” như là một phần của chiến dịch đốt sách ở Nam Việt Nam. Ước tính có hàng chục ngàn quyển sách và băng thu đã bị đốt cháy kể từ khi chiến dịch bắt đầu vao ngày 21 tháng Năm. Tất cả các nhà sách đều bị đóng cửa bởi sắc lệnh cấm bán sách và băng ghi được sản xuất trong thời gian của chế độ cũ.
Mới đầu, các sinh viên Sài Gòn học chuyển tiếp không được học về chuyên môn, tất cả bắt buộc phải học về chính trị. Các sinh viên lần đầu tiên tiếp xúc với “cách mạng”, thành ra rất say mê tìm hiểu, sau này nhiều người trong số đó nghĩ lại năm 1975 thì đã không thể hiểu nổi tại sao thời đó mình say mê sách của Karl Marx và Tuyên ngôn của Chủ nghĩa cộng sản như vậy, càng đọc càng thích. (Bây giờ chẳng ai còn có can đảm mà đọc mấy tác phẩm đó nữa.) Sau đó, những sinh viên này được đi thực tập- thực tế rất nhiều chứ không phải vẻn vẹn mấy tuần như bây giờ. Có chủ trương cho sinh viên , nghệ sỹ đi để hiểu giá trị của lao động nên nhiều điều máy móc của chế độ mới lòi ra. Ví dụ như có người nói , có người nghệ sỹ như Đặng Thái Sơn chẳng hạn, đi lao động thì không nên , bởi những bàn tay của nghệ sỹ rất là quý, đi đào đất thì làm sao mà giữ được cái bàn tay để đánh đàn? Chẳng hạn như thế. Hồi đó, ông Lý Chánh Trung- giáo sư ở Văn khoa nói lần đầu tiên trong đời đào 1 mét khối đất thì thấy mình vĩ đại ghê lắm !!! Các sinh viên mới đầu đi thực tập chính trị, đi tăng gia sản xuất, chiến đấu bài trừ “văn hóa đồi trụy”…

Một thời ấu trĩ tả khuynh. Thí dụ như hồi đó nhạc Trịnh Công Sơn bi lụy quá, buồn bã quá, văn học chế độ cũ cũng có gì đó không thích hợp với cuộc sống mới đều bị giảm thiểu. Đó là thời ấu trĩ tả khuynh nhưng với rất trong sáng. Trong lớp văn ở đại học Văn khoa Sài Gòn, có những cô nữ sinh hết sức xinh đẹp, nhưng chỉ vì mặc áo pull thôi mà đã bị phê bình là tiểu tư sản. Các cô này sợ quá, phải chuyển qua mặc áo bà ba và quần đen mới là trong sáng cho đúng theo quan điểm của “cách mạng”. Những nam sinh nào có gia đình khó tính, sống theo văn hóa phương Đông hóa ra lại được lợi. Ngay trong thời Á-Âu lẫn lộn, bố mẹ họ ép con mặc quần ống bóp chứ không cho con mặc quần ống loe, sau 1975 bỗng dưng lại hợp thời trang và được đánh giá là thành phần thanh niên chưa bị tha hóa (nhà nước Hà Nội cho rằng chủ nghĩa hiện sinh đã làm bại hoại thanh niên Sài Gòn đã làm cho thanh niên mặc quần loe và sống buông thả).

Nhiều sinh viên miền Nam đi ra học tiếp ở ngoài Bắc. Một số đi vào Cung Văn hóa Lao động Việt-Xô để xem văn nghệ, chỉ có một hai bạn gì đó được vào, còn mấy bạn khác thì do ăn mặc không phù hợp, mặc quần ống loe nên rốt cục không được vào xem. Có cô sinh viên Sài Gòn ra mặc một quần tây màu trắng dạo phố, bị người Hà Nội xã hội chủ nghĩa nhìn như thể nhìn một sinh vật lạ. Ngoài Bắc chẳng ai dám mặc quần tây kiểu như thế, chủ yếu là mặc lụa đen truyền thống. Sau này dần dần hai miền ăn mặc mới giống nhau.

Miền Bắc hồi đó, chạy xe đạp không nhảy lên đạp ngay như nam ngày nay mà phải đẩy đẩy đẩy đẩy rồi nhảy lên, hình như bắt chước Trung Quốc. Có anh sinh viên Sài Gòn ra Quảng Ninh- Hạ Long đi thực tế, lên xe đạp ngồi bị người ta nhìn ghê lắm. Sau này anh đó hỏi thì mới biết chỉ có trẻ con mới ngồi hai bên, còn người lớn phải ngồi sau xe đạp phải ngồi một bên mới lịch sự.
Trịnh Công Sơn và du ca phản chiến
Ngoài ra còn có chuyện bất đồng ngôn ngữ giữa hai miền. Xem lại trước 1954 do chưa chia cắt đất nước nên hai miền mặc dù xa xôi nhưng ngôn ngữ vẫn giống nhau, cách ăn mặc, xe cộ giống nhau. Người ta ngạc nhiên thấy miền Bắc trước 1954 trẻ con cũng uống sữa Gi-gô , một loại sữa mà lon bằng nhôm rất tốt và bền, bây giờ có những người của miền Nam cũ vẫn còn giữ được, dùng để đựng cơm và thức ăn vào lon này mang đi làm. Sau 1954, do đất nước chia cắt, thành ra dùng từ khác nhau giữa hai miền. Sau 1975, đài truyền hình có trục trặc thì ghi là “Vì sự cố kỹ thuật, chương trình tạm gián đoạn trong giây lát”, người miền Nam không hiểu “sự cố” là gì cả, bởi vì trong Nam dùng từ “lý do kỹ thuật” chứ không dùng từ“sự cố kỹ thuật”. Ngoài ra, trong Nam ít dùng chữ “hiện đại” mà dùng chữ “tối tân”, ví dụ như vũ khí của Mỹ là vũ khí tối tân chứ không nói là hiện đại. Người Nam ra miền Bắc, ngoắt xe người ta, miệng xin “quá giang” mà người Bắc lại ngơ ngác không hiểu “quá giang” là gì. Rồi ngay cả cách gọi cái cốc, cái ly, cái dĩa, cái nĩa ... ở hai miền cũng rất khác nhau.

Gay cấn nhất là công cuộc sinh viên Sài Gòn được sắp xếp đi đánh tư sản mại bản. Sinh viên đi đánh tư sản mại bản, tức là cho đi học tập rồi ghi chép thống kê gì đó, nửa đêm lên xe quân đội chở đi vòng vòng , sau đó cho tập trung chỗ biệt thự nào đó, mấy ông chỉ huy dặn ai hỏi thì nói là đi đám cưới. Cuối cùng đêm khác cũng nhảy lên xe quân đội chở qua Chợ Lớn, có nhóm sinh viên chiếm được một nhà máy dệt, nhóm khác lại chiếm một nhà ông chủ tư sản, nhốt người ta lại trong nhà, không cho người ta đi đâu kể cả đi chợ. Nghe đồn, có khi còn phát hiện ra họ giấu vàng ở dưới mấy chậu cây. Những sinh viên may mắn hơn thì đi thực tế ở vùng Trị An, gần ra trường thì đi xây nhà cho những người cơ nhỡ, những người già ở Bình Dương. Hồi đó miền đất đó còn hoang vắng, còn suối rừng.

Trong trường đại học, các sinh viên cũng có lao động bắt buộc. Ngày nay các em mới vào trường đại học Văn khoa Sài Gòn ( nay là Khoa học xã hội và Nhân văn TP.HCM ở Đinh Tiên Hoàng trung tâm quận 1) sẽ thấy thấy mấy cây ngọc lan, những cây đó tính ra là 41 năm tuổi rồi. Khóa trước 1975 có khoa văn , khoa ngoại ngữ, có khoa sử, khoa địa, họ trồng mấy cây đó, rất nhiều. Hồi đó cây ngọc lan có nhiều, sau này bị chết đi một số lớn. Nguyên nhân: Lúc khó khăn, công đoàn nhà trường đã tổ chức nấu nước mắm, sau đó cô đặc lại làm nước mắm kem gì đó, hơi nước mắm bốc lên làm chết mấy cây ngọc lan, có lúc lại nấu cồn, thành ra có khi nghe mùi nước mắm, có khi nghe mùi cồn. Thời khó khăn, thời ấu trĩ nhưng rất là trong sáng.

Thời chuyển tiếp đó sinh viên ăn uống rất gian khổ. Trong lớp có chức lớp phó đời sống bên cạnh chức lớp phó học tập ( nhiều sinh viên thắc mắc không hiểu vì sao mình học giỏi mà không được làm lớp phó học tập mà phải làm lớp phó đời sống, còn cô kia học kém hơn được làm lớp phó học tập). Lớp phó đời sống nhận tiêu chuẩn rồi phân cho các bạn trong lớp. Hồi đó lớp văn do nhiều ngành , trước 1975 trường đại học Văn khoa chỉ cần ghi danh (*), không cần phải thi đầu vào nên rất đông. Sau 1975 một số ngành không có lại bị bắt học văn, ví dụ như các sinh viên học triết khoa, sau 1975 không có triết khoa nên phải học văn, cũng như bên tâm lý, báo chí cũng phải chuyển sang học văn. Sau 1975, sinh viên luật khoa thì phải học kinh tế. Với một sự xáo trộn như vậy, chế độ bao cấp sinh ra chức lớp phó đời sống, mỗi tháng phân cho mỗi bạn được bao nhiêu thịt, bao nhiêu xà bông, bột giặt. Ngoài ra, còn có thuốc lá nữa, hồi đó biết hút thuốc là thì nhận tiêu chuẩn thuốc lá, thuốc lá đen, thuốc lá Đà Lạt. Cơm thì ăn thức ăn độn, hồi đó học ở ngoài Bắc, bữa nào có cơm thì hạnh phúc ghê lắm. Bình thường, khẩu phần ăn chỉ có bột mì, cho nên có câu lục bát đến sượng lòng:

“Mỗi ngày hai cục bột mì

Bốn năm đại học còn gì là xuân.”

Ăn mì hoặc ăn bánh ngô, bánh bắp, bữa nào có được con cá chiên thì đó là một bữa thịnh soạn. Nghĩ công bằng thì, ăn theo kiểu ăn độn hồi đó lại có điều hay hay, ăn độn nhiều rau củ quả này kia hơn bây giờ. Bây giờ chúng ta ăn thịt cá nhiều quá lại gây ra cái bệnh khác.

Gian khổ nhất là giai đoạn đất nước bị cấm vận, thế giới không còn nước nào chơi với chính phủ Hà Nội, nhất là khi họ đem quân đánh sang Cam-pu-chia để tiêu diệt Pôn-pốt. Sự đói kém ám ảnh mọi nhà, lương thực bị siết chặt. Các trí thức Sài Gòn đi miền tây về đem gạo nhiều nhiều cũng sợ bị tịch thu. Nhiều người đi xuống miền tây mua ổ mỡ, họ lấy mỡ đó đem về Sài Gòn nấu ăn, chứ không dám mua ổ thịt về Sài Gòn, bởi không thể qua trạm Tân Hương- Tiền Giang khét tiếng khó khăn. Trong trường đại học, một số ngành học phải ngưng lại. Ví dụ như ngành tiếng Nhật Bản chẳng hạn, sinh viên ngành tiếng Nhật phải sang ngành Trung Quốc. Đến thời kỳ “Đổi mới”, đất nước mới dần dần ổn định lại .

Đây là nhắc lại để nhớ một thời đã qua. Các giáo sư đi học trong hoàn cảnh xã hội- lịch sử giai đoạn chuyển tiếp 1975 kể lại cho các sinh viên nghe về thời kỳ bao cấp. Họ kể lại với một sự quả quyết rằng: Lứa thanh niên ăn sung mặc sướng sau này không thể hình dung nổi thời đó. 

Ghi chú:

(*) Gọi là ghi danh vào trường, nhưng trước đó đã phải có bằng tú tài- tấm bằng rất chất lượng, là niềm tự hào cho bất kỳ ai giành được nó trong thời Chính quyền Sài Gòn. Vào được trường rồi, mỗi lần thi cử là nhiều người thi rớt và phải chuyển trường vì không có sức theo học.

Bài báo dựa trên tư liệu của một sinh viên triết khoa thời chuyển tiếp chế độ chính phủ Sài Gòn sang chính phủ Hà Nội. Hiện ông là giáo sư văn khoa, đang sống và giảng dạy tại Sài Gòn.

Related

VNTB 8745933395553697728

Đăng nhận xét Default Comments

9 nhận xét

Cao Minh Tam nói...

Tác giả ơi, hồi nấu nước mắm, phía đó toàn cây bàng không à. Thời nấu nước mắm, khoa Ngữ văn có tên là khoa Ngữ văn Tiếng Việt. Chắc sinh viên thời đó còn nhớ, nấu nước mắm nhưng có lúc ngồi học, toàn nghe mùi... trà. Đồn đoán rằng chắc pha trà để làm màu nước mắm. Chẳng ai thắc mắc thêm chuyện gì. Thời ấy mấy tấm ngói vẫn còn chữ nỗi Marseille... Có ai còn nhớ... Sinh viên được định mức sổ gạo nữa..., rồi mua thịt ở cơ sở 1...

Cao Minh Tam nói...

À, tác giả có nhầm gì không, thập niên 80, trường tổng hợp dạy ngoại ngữ có mấy khoa à, Anh - Pháp - Đức và khoái nhất vẫn là Nga, vì hết năm 2 là được sang Liên Xô. Không thấy khoa Trung văn và Nhật. Nghe đâu sang thập niên đầu 90 mới có. Mấy lớp của khoa Anh, sinh viên diện đầm và mấy cô hách dịch lắm...

Nặc danh nói...

Trường Văn khoa là khoa, chứ không phải là trường. Trường thuộc Viện đại học Sài Gòn, hiệu trưởng văn khoa gọi là khoa trưởng, trưởng các bộ môn gọi là ban trưởng. Trong trường này có những thầy cô rất giỏi, là những người đi học ở châu Âu về.

Cao Minh Tam nói...

Lời kể của Nhóm Văn Khoa trong Tạp chí Văn Khoa (Khảo luận, phê bình, dịch thuật) số Đinh Tập năm 1975 cho hay, buổi đầu cả trường Văn khoa chỉ có 5 ban (Việt-Hán, Anh văn, Pháp văn, Triết học, Sử-Địa), sau đó phát triển thành 8 ban (1962), 10 ban (1970). Sau 1975 xây dựng mới 5 Bộ môn-khoa, đến năm 1985 có 12 khoa/bộ môn trực thuộc (chỉ nói về cơ sở Cường Để). Sau thời gian đó thì tôi đã rời trường, nên không biết thêm...

Cao Minh Tam nói...

Một huynh trưởng của tôi (và cũng là đồng nghiệp, anh hiện là tổng thư ký tòa soạn tờ Một Thế Giới): “Khi mà ngoài chuyện học, chuyện đấu tranh vì đất nước, vì đồng bào mình, ngoài mơ tưởng một tương lai tươi sáng ngày mai sẽ đến cho mọi người, bạn bè không ai toan tính gì. Phải, ngày đó, ở tuổi 20, ai không mơ tưởng? Ai không mơ một ngày đất nước liền một dải, không bóng ngoại bang? Ai không mơ một ngày người mẹ tiểu thương Bàn Cờ sống xứng đáng hơn, giàu có hơn? Ai không mơ người cha bến tàu một ngày thoát kiếp làm thuê nghèo đói? Ai không mơ một ngày đất nước hòa bình “ta cùng lên đường đi xây lại Việt Nam”? Rất nhiều giấc mơ đẹp như thế”.

Sinh viên là như thế. Họ không vào cuộc vì lợi ích cho bản thân. Họ không xuống đường vì quyền lợi, họ đứng thẳng trong gông cùm, xiềng xích chỉ vì họ có một ước mơ cháy bỏng: Hòa bình!

Một thời là sinh viên thập niên 80, tôi cũng như thế. Giấc mơ một nhà Việt Nam thân ái như lời của một ca khúc Phạm Thế Mỹ...

Cao Minh Tam nói...

Xin mượn trang này gửi tặng đến quý thân hữu một thi phẩm cũ lắm rồi của cố nhà báo Trần Minh Ý, tức thi sĩ Hoài Hương Tử (anh mất sau 1975 vì nghiện rượu nặng lắm!):

Mỗi lần qua Văn Khoa
Bỗng dưng đôi mắt nhòa
Niềm đau theo lệ nhớ
Nay còn ta với ta

Mỗi lần qua Văn Khoa
Bỗng dưng ta thấy già
Em còn ôm sách vở
Hay âm thầm xót xa

Tan trường chờ em ra
Ngắm em trong nắng tà
Bàn chân son nhẹ bước
Tâm hồn anh thiết tha

Hỡi người em Văn Khoa
Dáng em chưa xóa mờ
Nghe chừng như sống lại
Trong chuỗi ngày đã qua

Ngày xưa trường Văn Khoa
Lá me xưa chưa già
Non màu xanh như biếc
Như tuổi hồng gấm hoa

Hôm nay về Văn Khoa
Lá me xưa đã già
Em sang trường năm đó
Từ buổi chiến chinh qua

Nay ngồi nhìn Văn Khoa
Nhìn lá và nhìn hoa
Lá hoa giờ rã cánh
Theo cuộc tình bay qua

Anh vào trường Văn Khoa
Giủ hết bụi đường xa
Giang hồ nay bạc áo
Còn đây suối lệ nhòa

Huong Nguyen nói...



Trước kia, 30-4 là ngày vui của “Bên thắng cuộc” và ngày buồn, thậm chí ngày “Quốc hận” của “Bên thua cuộc”. Như thế cũng đã đáng buồn rồi. Nay thì còn không được như thế. Nhiều người “Bên thắng cuộc” – như tôi chẳng hạn – cũng không thấy vui nữa. Vì đất nước sau “Đại thắng mùa xuân” chẳng phát triển tươi sáng như mình tưởng, trái lại lâm vào đủ thứ khủng hoảng và đến nay vẫn không có lối ra. Và một điều buồn hơn nữa là sau 40 năm thống nhất về giang sơn nhưng lòng người thì không, trái lại, càng thêm ly tán, thù hận....
Những người từ thất vọng trước chế độ CS, dần dần trở nên ghét chế độ CS, và từ ghét chế độ CS, họ ghét tất cả những gì liên quan đến CS. Tôi xót xa cho các bác, các anh chị thuộc thế hệ lão thành cách mạng miền Nam mà hiện nay đang đứng ở tuyến đầu cuộc tranh đấu bảo vệ Tổ quốc và dân chủ hóa đất nước. Trước 1975, họ đã từng trốn vào bưng biền đi kháng chiến hoặc hoạt động công khai trong phong trào thanh niên đô thị, bị bắt, bị tù đày dưới chế độ Sài Gòn thì nay lại nhiều khi là mục tiêu chỉ trích của những người chán ghét chế độ CS, coi họ là thủ phạm đã dựng lên chế độ này...
Từ ghét chế độ CS, nhiều người ghét hoặc dị ứng với tất cả những gì liên quan đến miền Bắc. Họ gán cho người miền Bắc đủ thứ xấu, nào tàn bạo, thô lỗ, nào tham lam, keo kiệt, bủn xỉn, … Hôm nọ trên mạng có anh bảo “Mọi cuộc chiến tranh đều từ miền Bắc; mọi cuộc hòa giải đều từ miền Nam”. Chắc anh ta là một người “thù Cộng” đến mù quáng. Nhưng một người khác mà tôi biết – được học hành tử tế hẳn hoi – lại ủng hộ ngay, bảo “Đúng, đúng” thì lạ quá...
Từ ghét Bắc Việt về chính trị, nhiều người thành kiến sang tất cả các lĩnh vực văn hóa, phong tục, con người. Các bạn miền Nam của tôi, trong đó có những người đồng chí hiện đang cùng một lòng thương nước lo đời, ấy thế mà trong câu chuyện, nhiều khi rất hồn nhiên, họ cứ nói “Dân trong này hiền lắm”. Than ôi, cái mệnh đề “Dân trong này hiền lắm” là tự nó đã chứa cái tiền giả định “Dân ngoài ấy dữ dằn” hay một sự so sánh “ngầm”: “chứ không như dân ngoài ấy đâu”.
( Đào Tiến Thi )

Huong Nguyen nói...

42 năm nhìn lại.... , thì đất nước đi xuống tận cùng của thế giới, đó là tụt hậu, gian thấm, ngu hèn, dốt nát. Người dân đi đâu cũng bị khinh rẻ.. ......
Hỏi lại, người dân đều yêu thích cuộc sống ngày xưa dưới thời VNCH

Người dân ở Miền Bắc gọi ngày 30 tháng 4 là ngày giải phóng. Nhưng o Mien Nam sau này ai ai cung nhìn thấy và bị trãi qua nên đã hiểu được ngày 30 tháng 4 là ngày buồn của dân tộc Việt Nam. Là một ngày gọi là thấm máu quê hương và chung toi đã gọi ngày 30 tháng 4 là Tháng Tư đen.
những hệ luỵ hậu quả của sau ngày 30 tháng 4 đó cho dù là không còn chiến tranh nhưng chúng tôi Không còn tự do. Không còn quyền được sống. nen phải bỏ quê hương, bỏ cha mẹ,bo tất cả để ra đi.” ..
và toàn Miền Nam cuộc sống sau 1975 như thế nào, nên người dân Miền Nam ai cũng biết được ngày đó là một ngày đau thương.
Cái ngày không tồn tại luật pháp, thậm chí họ có thể giết người công khai mà không cần chờ đợi đến pháp luật.
Nếu mà không có ngày đó thì sẽ tốt hơn

Nặc danh nói...

Bài viết của Kieu Phong làm xàm.linh tinh chẳng hiểu nói cái gì "trong sáng" cái gì "ấu trĩ". Câu cú viết linh tinh dư nhiều chữ rất buồn cừi.Gặp đâu nói đó nhớ gì kể đó... VNTB đăng bài kỳ quá xá.







Giúp chúng tôi truyền cảm hứng và khởi tạo nhiều câu chuyện, nhiều thay đổi hơn.
Cám ơn quý vị đã tiếp sức cho chúng tôi.

BÀI VỀ LUẬT AN NINH MẠNG

Theo dõi VNTB

VƯỢT TƯỜNG LỬA VÀO VNTB

TIN MỚI

TẤN CÔNG MẠNG

TRUYỀN HÌNH

Phản hồi

Trong tuần

FANPAGE VIỆT NAM THỜI BÁO

item