VNTB - "Hàng chục ngàn tỷ đồng" là bao nhiêu so với giá trị phổ quát?

Thái Hòa (VNTB) Ghi âm, ghi hình – một trong những yếu tố quan trọng để chống nhục hình đã bị không ít vị ĐBQH phản đối, nhiều nhất là xuất...

Thái Hòa (VNTB) Ghi âm, ghi hình – một trong những yếu tố quan trọng để chống nhục hình đã bị không ít vị ĐBQH phản đối, nhiều nhất là xuất phát từ các vị tướng tá công an… Lý do được cho biết là tốn kinh phí triển khai, làm giảm hiệu quả phá án.


Gần đây nhất, vào ngày 6/11, trong thảo luận về Luật tố tụng hình sự (sửa đổi), Đại tá Phạm Trường Dân - phó Giám đốc Công an tỉnh Quảng Nam đã phản đối, vì cho rằng “quy định này chưa cần thiết, khó có tính khả thi và không phù hợp với điều kiện của nước ta.” Cụ thể, "Cơ sở giam giữ chỉ tính riêng của lực lượng công an được bố trí từ cấp huyện đến cấp tỉnh và Bộ công an chưa thể đáp ứng, hàng năm cơ quan điều tra phải thụ lý khoảng 100 nghìn vụ án hình sự với khoảng 150.000 - 160.000 bị can, nếu thực hiện đúng quy định như dự thảo Bộ luật tố tụng hình sự thì khoản kinh phí trang bị lên đến hàng chục nghìn tỷ đồng, đó là chưa kể phải đầu tư kinh phí để sửa chữa, nâng cấp, xây mới cơ sở vật chất cho việc lắp ráp thiết bị phục vụ cho công tác ghi âm, ghi hình, xây dựng kho tàng, tàng thư, quản lý, bảo quản đĩa băng ghi âm ghi hình chuẩn bị đội ngũ cán bộ kỹ thuật làm nhiệm vụ cho việc sử dụng, quản lý, khai thác ghi âm, ghi hình. Hai là ghi âm, ghi hình xong các cuộc hỏi cung rồi đưa vào kho cất giữ. Việc khai thác, quản lý sử dụng băng đĩa đã ghi âm, ghi hình như thế nào, các băng ghi âm, ghi hình có được coi là tài liệu mật hay không và ở độ mật như thế nào."


Điều ông Phạm Trường Dân lo ngại không phải là không có lý, nhất là quy định tài liệu mật hay độ mật của quản lý, khai thác dữ liệu ghi âm/ ghi hình. Tuy nhiên, mạng sống và quyền được bảo vệ mình của một chủ thể phải được coi trọng, cái giá mà chúng ta chạy theo phương diện phá án giỏi chính là đi đến sự bức cung, nhục hình, dẫn đến các vụ án oan sai gây phẫn nộ trong dư luận, đồng thời ngân sách quốc gia buộc phải bỏ ra để “bồi thường” cho chính những hành động vi phạm của những điều tra viên. Vụ án oan ông Nguyễn Thanh Chấn với 7 tỷ đồng ngân sách là một ví dụ.

Thứ hai, trong khi đất nước đang chạy đua tượng đài và các trụ sở, thậm chí nuôi xe công (13.000 tỷ) lên đến hàng ngàn tỷ đồng, thì việc chi số tiền tương đương để đảm bảo quyền con người – cơ hội cho sự hội nhập sâu của Việt Nam vào các giá trị phổ quát của con người, đảm bảo xoa dịu các mẫu thuẫn xã hội do oan sai, bức cung – nhục hình là điều cần thiết. Nó không phải là số tiền chi cho sự phát triển kinh tế, mà chính ra là chi cho sự phát triển của xã hội Việt Nam, và đưa nền chính trị Việt Nam (vốn dĩ độc tài) tiệm cận với các giá trị nhân văn của con người.

Thứ ba, sự lo lắng trong “xây dựng kho tàng, tàng thư, quản lý, bảo quản đĩa băng ghi âm ghi hình chuẩn bị đội ngũ cán bộ kỹ thuật làm nhiệm vụ cho việc sử dụng, quản lý, khai thác ghi âm, ghi hình” thì đúng, nhưng chưa hiểu trọng tâm. Vấn đề không phải là xây dựng “bảo tàng” hay băng đĩa ghi âm, mà nên chuyển sang hệ thống lưu trữ dữ liệu số, hướng đến xây dựng kho lưu trữ dữ liệu trên mây với công nghệ dữ liệu mã hóa 256-bit AES và thông qua kết nối SSL, đều này đảm bảo mọi dữ liệu được trữ sẽ đảm bảo độ bảo mật và an ninh cao nhất; tính tiết kiệm thông qua việc không tốn kinh phí đầu tư cho phần, chi phí vận hành, thiết bị vận hành, bảo trì… Mọi việc sao lưu được thông qua click chuột mà không phải quá mất công trong nhiệm vụ đảm bảo đội ngũ cán bộ kỹ thuật… 

Vấn đề xoay quanh việc “tâm tư” ghi âm, ghi hình, như ĐB Phạm Trường Dân trăn trở là “chưa cần thiết, khó có tính khả thi và không phù hợp với điều kiện của nước ta” suy cho cùng là sự trở ngại hay khó khăn, thách thức cho hoạt động tố tụng hình sự, có thể dẫn đến bế tắc trong giải quyết vụ án như nhiều quan điểm đưa ra trước đó, cụ thể là trong phiên thảo luận chiều 27/5 về dự án Luật tố tụng hình sự (sửa đổi).

Nhưng rõ ràng, ghi âm, ghi hình trở thành một bằng chứng quan trọng, và quan trọng nhất là nó đảm bảo các cơ quan điều tra buộc tội dựa trên các nhân chứng, vật chứng, chứ không theo khuynh hướng lạm quyền, bức cung như thời gian qua. Và khi và chỉ khi không chế được xu hướng “bạo lực hóa” trong lấy lời khai, là cơ sở để nâng cao “năng lực, trình độ, phẩm chất, đạo đức của điều tra viên.”

Rõ ràng “hàng ngàn tỷ đồng” cho ghi âm, ghi hình nếu có thực như các đại biểu là công an phát biểu, thì nó quá rẻ so với giá trị phổ quát mà hành pháp Việt Nam sẽ học được và những gì mà xã hội Việt Nam sẽ phản ứng trong tương lai nếu như không chịu chi, hoặc đầu tư cho vụ này.

ĐB Phạm Trường Dân (Quảng Nam)
Tin liên quan (Hà Nội mới): Sẽ tốn hàng chục nghìn tỷ đồng nếu ghi âm, ghi hình các cuộc hỏi cung.

Băn khoăn về tính khả thi đối với quy định ghi âm, ghi hình quá trình hỏi cung bị can, nhiều đại biểu cho rằng chỉ nên áp dụng với các vụ án đặc biệt nghiêm trọng, án không quả tang, án truy xét.

Ngày 6/11, Quốc hội thảo luận và cho ý kiến vào Báo cáo giải trình, tiếp thu, chỉnh lý dự thảo Bộ luật tố tụng hình sự (sửa đổi). Về nội dung quy định việc hỏi cung bị can của cơ quan tiến hành tố tụng phải được ghi âm ghi hình ở Điều 179 được nhiều đại biểu đi sâu phân tích và đóng góp ý kiến.

ĐB Phạm Trường Dân (Quảng Nam) cho rằng, quy định này chưa cần thiết, khó có tính khả thi và không phù hợp với điều kiện của nước ta.
"Cơ sở giam giữ chỉ tính riêng của lực lượng công an được bố trí từ cấp huyện đến cấp tỉnh và Bộ công an chưa thể đáp ứng, hàng năm cơ quan điều tra phải thụ lý khoảng 100 nghìn vụ án hình sự với khoảng 150.000 - 160.000 bị can, nếu thực hiện đúng quy định như dự thảo Bộ luật tố tụng hình sự thì khoản kinh phí trang bị lên đến hàng chục nghìn tỷ đồng, đó là chưa kể phải đầu tư kinh phí để sửa chữa, nâng cấp, xây mới cơ sở vật chất cho việc lắp ráp thiết bị phục vụ cho công tác ghi âm, ghi hình, xây dựng kho tàng, tàng thư, quản lý, bảo quản đĩa băng ghi âm ghi hình chuẩn bị đội ngũ cán bộ kỹ thuật làm nhiệm vụ cho việc sử dụng, quản lý, khai thác ghi âm, ghi hình. 

Hai là ghi âm, ghi hình xong các cuộc hỏi cung rồi đưa vào kho cất giữ. Việc khai thác, quản lý sử dụng băng đĩa đã ghi âm, ghi hình như thế nào, các băng ghi âm, ghi hình có được coi là tài liệu mật hay không và ở độ mật như thế nào" - Từ phân tích trên, ĐB Dân đề nghị Quốc hội cân nhắc kỹ để quyết định. Trước mắt chỉ nên áp dụng ghi âm, ghi hình các cuộc hỏi cung bị can đối với những trường hợp cụ thể như bị can phạm tội đặc biệt nghiêm trọng, bị can kêu oan hoặc có thông tin nhất là thông tin của gia đình người bị hại, bị can phản ánh bị can bị oan sai và bị can không nhận tội. 

ĐB Trần Đình Sơn (Đắc Lắk) cũng cho rằng cần phải có lộ trình để thực hiện và cũng chỉ nên ghi âm, ghi hình những vụ án có tổ chức, vụ án phức tạp, an ninh quốc gia rất nghiêm trọng, đặc biệt nghiêm trọng, án không quả tang, án truy xét. 

ĐB Huỳnh Ngọc Ánh (TP Hồ Chí Minh) nêu một số thắc mắc, phân vân từ bản thân và nhiều cử tri ngành công an, nhất là các đồng chí điều tra viên: "Tôi cũng lo lắng, chúng ta có cơ chế gì để giám sát loại trừ trường hợp trên thực tế có thể xảy ra khi hỏi cung bị can, bị cáo thì hỏi ở ngoài phòng có ghi âm, ghi hình, sau khi hỏi xong, mọi chuyện xong xuôi rồi lại đưa vào trong phòng có ghi âm, ghi hình để thực hiện lại từ đầu, thì có biện pháp gì loại trừ vấn đề này không. Bởi vì không phải bất kỳ chỗ nào cũng có băng ghi âm, ghi hình, một trại giam có đến 5 - 7 phòng lấy cung thì không phải phòng nào cũng có, chỗ này chúng ta phải có biện pháp".
"Trong thời gian vừa qua xảy ra việc bức cung, nhục hình chủ yếu do năng lực, trình độ, phẩm chất, đạo đức của điều tra viên. Do vậy, để hạn chế tình trạng này thì điều quan trọng vẫn là giáo dục phẩm chất đạo đức, tăng cường công tác thanh tra, kiểm tra, đặc biệt là trách nhiệm của người đứng đầu và chúng ta không quá lệ thuộc vào ghi âm, ghi hình" - ĐB Bùi Văn Xuyền (Thái Bình) phân tích từ một góc độ khác.

ĐB kiến nghị nên quy định theo hướng gọn lại, tức là chỉ ghi âm, ghi hình trong những trường hợp bị can kêu oan ngay từ đầu, bị can có đơn tố cáo bức cung, nhục hình, bị can bị điều tra truy tố về tội có khung hình phạt cao nhất là chung thân, tử hình và bị can trong vụ án có Hội đồng xét xử hủy án để điều tra lại. Bị can, bị cáo là người có quốc tịch nước ngoài và việc ghi âm, ghi hình chỉ thực hiện trong các buổi hỏi cung mà không có người bào chữa tham gia...

Related

VNTB 6591470959729360659

Đăng nhận xét Default Comments

2 nhận xét

Nặc danh nói...

Qua những ý kiến trao đổi của các ông nghị cũng đủ thấy chế độ nầy chẳng coi sinh mạng con người ra gì.Điều nầy cho chúng ta thấy hai điều:Thứ nhất là ở Việt Nam không hề có nhân quyền,người dân chỉ là thần dân chứ không hề là công dân.Thứ hai là trình độ cán bộ nói chung và ngành công an nói riêng quá non kém trong mọi lãnh vực chứ không riêng gì cơ quan điều tra.Khẩu hiệu "Giết lầm hơn bỏ sót"đã trở thành một thứ"văn hóa"của nhà cầm quyền.Nhân dân còn gì để mà hy vọng?

Nặc danh nói...

"Do vậy, để hạn chế tình trạng này thì điều quan trọng vẫn là giáo dục phẩm chất đạo đức, tăng cường công tác thanh tra, kiểm tra, đặc biệt là trách nhiệm của người đứng đầu"

Đúng . Ngành công an cần trau giồi hơn nữa chủ nghĩa Mác-Lê & tư tưởng Hồ Chí Minh .







Giúp chúng tôi truyền cảm hứng và khởi tạo nhiều câu chuyện, nhiều thay đổi hơn.
Cám ơn quý vị đã tiếp sức cho chúng tôi.

BÀI VỀ LUẬT AN NINH MẠNG

Theo dõi VNTB

VƯỢT TƯỜNG LỬA VÀO VNTB

TIN MỚI

TẤN CÔNG MẠNG

TRUYỀN HÌNH

Phản hồi

Trong tuần

FANPAGE VIỆT NAM THỜI BÁO

item