(VNTB)-“Nhà báo cơ cấu” đang làm gì?

Trường Sơn 25% (VNTB)   Trong một cuộc hội thảo gần đây, những quan chức về hưu như   Nguyên Thứ trưởng Bộ Thông tin và Truyền thôn...

Trường Sơn

25%


(VNTB) Trong một cuộc hội thảo gần đây, những quan chức về hưu như Nguyên Thứ trưởng Bộ Thông tin và Truyền thông Đỗ Quý Doãn lần đầu tiên đã tiết lộ: năm 2013 cả nước bổ nhiệm 169 lãnh đạo cơ quan báo chí, trong số này chỉ có 43 người được điều từ ngành khác về, không có nghiệp vụ báo chí.

Tỷ lệ “nhà báo cơ cấu” như vậy chiếm đến 25% - một con số tuy chưa phản ánh hết thực tồn lãnh đạo và chỉ đạo ấu trĩ cùng một chiều của “một bộ phận không nhỏ” báo chí nhà nước, nhưng cũng cho thấy một mâu thuẫn rất lớn đã khuếch tán ghê gớm trong hệ thống báo chí quốc doanh: đa phần giới phóng viên và biên tập viên với trình độ nghề nghiệp hơn hẳn giới lãnh đạo, lại bị siết cương bởi những người hầu như chẳng biết làm báo là gì.

Ca sỹ Lệ rơi đang được các nhà báo Việt nam lăng xê


Còn nhớ vào thời chấp chính lãnh đạo báo chí, ông Đỗ Quý Doãn luôn bị giới phóng viên có tư tưởng tự do xem là “máy chém nhà báo”. Nhưng sự đổi khác về cách nhìn của những người như ông sau khi về vườn lại cho thấy chính họ cũng là nạn nhân của một cơ chế giáo điều, đóng kịch, ru ngủ và lừa mị lẫn nhau.

Bất chấp số liệu luôn được tung hứng với hơn 800 tờ báo quốc doanh cùng 18.000 thẻ nhà báo, năng lực thông tin sự thật của báo chí nhà nước vẫn bị chính những viên chức quản lý nhà nước xem là “thua kém khủng khiếp” so với giới truyền thông xã hội - bao gồm các trang mạng bị nhà nước coi là “lề trái”.

Hầu như chiếm giữ nguồn thông tin độc quyền do được tiếp cận các cơ quan nhà nước, nhưng báo chí quốc doanh đã chỉ khai thác những thông tin này trên bề mặt của chúng. Rất nhiều vụ việc tham nhũng và bất công xã hội đã bị Ban Tuyên giáo trung ương và Bộ Thông tin và Truyền thông chủ ý ngăn chặn bằng cơ chế kiểm soát từ mềm đến cứng. Một số ít tờ báo có thái độ “vượt rào” đã phải trả giá: ban biên tập phải chịu kiểm điểm, còn cộng tác viên bị cắt cộng tác bài, phóng viên thậm chí bị đuổi việc.

Nhiều bài báo tâm huyết và nói lên sự thật cũng bởi thế đã không thể lên nổi mặt báo. Với tư  cách “chính trị viên” của báo, nhiều tổng biên tập đã chỉ chuyên chú việc “giữ vững đường lối chính trị của đảng” và theo đó giữ ghế, thay cho việc phản ánh tiếng nói của người dân và xã hội để đối thoại với nhà chức trách.


“Lũ chúng ta nằm trong giường chiếu hẹp…”

Hệ quả tiếp liền của thực tế trên là nhiều năm trôi qua, báo chí nhà nước luôn giữ thái độ im lặng đến mức thành khẩn trước rào cản của cơ quan tuyên giáo đối với quá nhiều sự thật nhớp nhúa liên quan đến các nhóm lợi ích kinh tế và nhóm lợi ích chính sách. Ngay cả vụ việc 15 nhà máy thủy điện của Tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN) đồng loạt xả lũ mà đã “giết sống” hơn năm chục mạng dân nghèo vùng rốn lũ ở các tỉnh miền Trung vào cuối năm 2013, báo chí cũng không lên trang nổi một cái tên quan chức phải chịu tránh nhiệm, càng không có bất kỳ “đày tớ” nào phải ra trước vành móng ngựa.

Sự xa cách giữa thực tiễn và mặt báo là quá lớn, cũng như hố phân cách giữa giới phóng viên và khá nhiều tổng biên tập là quá sâu cay. Rất nhiều phóng viên, nhà báo tâm huyết đã phải bỏ nghề hoặc chấp nhận “viết giải trí”.

Tuy vẫn còn đó những tờ báo theo đuổi phong cách phản biện như Đất Việt, Thanh Niên, Pháp Luật TP.HCM, Người Lao Động, Vietnamnet…, nhưng chừng đó là quá ít so vơi hàng ngàn báo in và điện tử trên toàn quốc. Lại càng không thấm vào đâu trước thực tế ngồn ngộn những bất công khủng khiếp trong xã hội.

Bởi đại đa số báo chí nhà nước hiện thời vẫn hiện hữu nguyên vẹn trong tâm thế “Lũ chúng ta nằm trong giường chiếu hẹp…”, bất chấp cái hiện thực đời sống dân chúng đang sa vào vòng khốn quẫn đến thế nào…

Trường Sơn

Related

VNTB 7257602934898482502

Đăng nhận xét Default Comments

7 nhận xét

Nặc danh nói...

Theo tôi nam ca sỹ Lệ rơi bị báo chí "cách mạng VN" lợi dụng chứ không phải lăng xê.

nguyenhuycanh nói...

Tác giả có vẻ đề cao tính nghiệp vụ của báo chí quá mức chăng? Tự do ngôn luận ở VN đã thực sự cất cánh (sau rất nhiều cản trở), cùng với các công nghệ thông tin, mạng phát triển, nó đã cho mỗi một blogger là một nhà báo, mỗi người dân là một nhà báo. Vì sao lại nói như vậy? Vì báo chí, không phải gì khác hơn là tiếng kêu đau của nhân dân được cất lên, thoát ra; là những giá trị, những triết lí được cá nhân biểu đạt. Báo quốc doanh không có được không gian của những tiếng kêu đó, chỉ vì nó chưa là tiếng nói của nhân dân. Những hạn chế có tính khuyết tật đó, không hoàn toàn vì 1/4 lãnh đạo các tờ báo không có chuyên môn, nghiệp vụ. Vì thế, tôi thấy v/đ tác giả đưa ra, và lí giải có vẻ "đầu ngô, mình sở"

Nặc danh nói...

thực tế như tỉnh quảng bình là một tinhr nghèo nhưng tham nhửng lại nhiều nhất các ông cán bộ đảng viên từ cấp xả lên đến tỉnh giàu có trong thấy nhà lầu xe hơi và bao nhà máy đều của các cán bộ vậy còn dân mất đất mất tiền đền bù theo nghị định chính phủ 90% sô tiền chỉ cho dân nhận 10 % vậy mà dân nhờ báo viết báo bảo là báo chí là con của tỉnh con không thể tố cha me tôi nghe lạ
bởi báo là tiếng nói của người dân phản ảnh sự thật khách quan như vậy các cán bộ tham nhửng mới sợ báo chí làm cho xả hội sạch sẻ về tham nhưng nhưng báo lại nhìn tham nhửng là cha mẹ thì còn gì trong xả hội để dân trông mông vậy ai lảnh đạo báo chí không được viết chỉ có đảng thôi mà đảng lại hành động bảo vệ tham nhửng không cho báo chí viết sự thật thì xả hội mới dẩn đến tham nhủng và một xả hội đầy rẩy tội lổi với nhân dân với đất nước dân không tin vào đảng và chính nhửng người trong đảng sống liêm khiết lại thấy xấu hổ mông rằng các nhà báo viết thật nói thật phạnh phui ra nhửng điều tệ hại đang lẩn khất trong dân chưa hề lộ diện bởi dân là kể thấp mọn hèn kém nên đảng lấy dân để thí như trên bàn cờ thí tốt thật đáng thương cho bản thân làm dân việt nam

Nặc danh nói...

Đồng tình với ý kiến của nguynhuycanh. TBT báo quốc doanh không có " nghề báo " cần phê phán nhưng không cần thiết phải nhấn mạnh quá nhiều đến nghiệp vụ làm báo. Các blogers, Các cổ động viện sẽ trưởng thành trên mỗi bước đi. Hãy nhớ lại những bài báo của ông Hồ khi ở Pháp, từ năm 45 kể cả trước khi mất có bao nhiêu bài thiếu nghiệp vụ ?. Khi mỗi người dân là một chiến sĩ thông tin sẽ có nhiều nhà báo " bất đắc dĩ " trưởng thành

Nặc danh nói...

“Mãi tới bây giờ chưa có một người Việt Nam nào được phép xuất bản một tờ báo nào cả. Tôi gọi báo là một tờ báo về chính trị, về kinh tế hay văn học như ta thấy ở Châu Âu và các nước Châu Á khác chứ không phải một tờ báo do chính quyền thành lập…” (Hồ Chủ tịch với báo chí, Hội nhà báo TP HCM, 1980, trang 9). Như vậy, có thể hiểu năm 1919, Nguyễn Ái Quốc gửi thư đến Hội nghị Versailles đòi quyền tự do báo chí cho nhân dân Việt Nam là đòi quyền tự do cho từng người, cho mỗi “một người”. Tư tưởng đó sau Cách mạng Tháng 8, được Hồ Chí Minh diễn đạt một cách dân dã, giản dị: Dân chủ là để cho dân mở mồm ra nói. Dân chủ là đừng bịt miệng dân.
Đọc lại lời mở đầu Tuyên ngôn độc lập do Hồ Chí Minh viết: “Tất cả mọi người sinh ra đều có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc“. Có thể hiểu quyền tự do của con người là quyền tự nhiên, không do ai ban cho mà là bản chất của con người để tồn tại.
Thomas Jefferson nói: “Chính phủ lập ra không phải để ban phát các quyền tự do mà để bảo vệ nó“.
Hiến pháp Việt Nam ghi nhận tự do báo chí, tự do ngôn luận, nhưng Luật báo chí lại không cho phép tư nhân có quyền ra báo!
Mặc dù nếu cho phép ra báo tư nhân mà quản lý theo cách từng thời gian ra chỉ thị những vùng cấm không được nói (dù không thuộc lĩnh vực an ninh quốc gia hay đạo đức xã hội) thì cũng chưa có tự do báo chí.
Karl Marx nói:Đối lập với báo chí tự do là báo chí bị kiểm duyệt. Ông cho rằng, báo chí bị kiểm duyệt là “con quái vật được văn minh hóa, cái quái thai được tắm nước hoa“.
Báo chí của ta chưa có tự do báo chí cho từng người dân. Tức là chưa có mỗi “người dân được mở mồm ra nói“. Nền báo chí đó không còn thích hợp trong thời hội nhập quốc tế. Ngày nay những quốc gia có chế độ quản lý báo chí siết chặt gần giống với ta chỉ còn đếm trên đầu ngón tay!
Điều 19 của Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị của Liên Hiệp Quốc mà Việt Nam đã gia nhập từ 24 tháng 9 năm 1982,
Điều 19:
1- Mọi người đều có quyền giữ quan điểm của mình mà không bị ai can thiệp vào.
2- Mọi người có quyền tự do ngôn luận. Quyền này bao gồm cả quyền tự do tìm kiếm, nhận, và truyền đạt mọi tin tức, ý kiến, không phân biệt ranh giới, hình thức tuyên truyền miệng, hoặc bằng chữ viết, in, hoặc bằng hình thức nghệ thuật hoặc thông qua mọi phương tiện đại chúng khác tùy theo sự lựa chọn của họ.
3 – Việc thực hiện những quyền quy định tại khoản 2 của điều này kèm theo những nghĩa vụ và trách nhiệm đặc biệt. Do đó có thể dẫn tới một số hạn chế nhất định, tuy nhiên những hạn chế này phải được pháp luật quy định và cần thiết để:
a/ Tôn trọng các quyền hoặc uy tín của người khác;
b/ Bảo vệ an ninh quốc gia hoặc trật tự công cộng, sức khỏe hoặc đạo đức của công chúng.
Chế độ quản lý báo chí của Việt Nam trái với nội dung Điều 19 nói trên, được thể hiện trong phát biểu của ông Bộ trưởng Bộ Thông tin – Truyền thông ngày 4 tháng 8 năm 2007 tại Hội trường Quốc hội:
- “Tổng biên tập là người của Bộ Thông tin – Truyền thông sau này cắm ở từng tờ báo“.
- Báo chí “hoàn toàn có tự do, nếu đi đúng lề đường bên phải và chúng tôi sẽ cố gắng làm cho các đồng chí lề đường đó“.
Chẳng lẽ chúng ta ngày nay cảnh giác đối với đồng bào mình còn gay gắt hơn bọn thực dân Pháp ngày xưa?

NTD nói...

Lên án đồng nghiệp, chỉ có ở Việt Nam. Hãy để bệnh nhân phán xét bác sỹ; hãy để người đọc... nếu VNTB muốn có sự tôn trọng.

Nặc danh nói...

"Sự xa cách giữa thực tiễn và mặt báo là quá lớn, cũng như hố phân cách giữa giới phóng viên và khá nhiều tổng biên tập là quá sâu cay. Rất nhiều phóng viên, nhà báo tâm huyết đã phải bỏ nghề hoặc chấp nhận “viết giải trí”.".

nguyenhuycanh trong diện "viết giải trí" đây.

BÀI VỀ LUẬT AN NINH MẠNG

Theo dõi VNTB

VƯỢT TƯỜNG LỬA VÀO VNTB

TIN MỚI

TẤN CÔNG MẠNG

TRUYỀN HÌNH

Phản hồi

Trong tuần

FANPAGE VIỆT NAM THỜI BÁO

item