(VNTB)-Làm báo có phải là làm chính trị?

Lê Tuấn Bóng đè Làm báo có phải là làm chính trị? Khi tôi cầm bút để viết về một vấn đề xã hội mang tính giải trí (thơ, văn), không...

Lê Tuấn

Bóng đè

Làm báo có phải là làm chính trị?

Khi tôi cầm bút để viết về một vấn đề xã hội mang tính giải trí (thơ, văn), không ai nói gì tôi cả. Vẫn trạng thái đó, nhưng chủ đề mang tính phê phán những sai lầm của chính quyền hiện thời thì có nhiều người lại nhắc khéo tôi rằng: Mày đang làm chính trị!

Ngay lập tức, làm chính trị trở thành một bóng đè đối với tôi, vì lúc ấy tôi không hiểu được rằng, nó là khía cạnh cơ bản của cuộc sống và đơn giản vì cái ngữ từ “chính trị/làm chính trị” bị biến dạng quá xấu, trở thành một mũi giáo sẵn sàng chĩa vào bất cứ ai để nhằm bảo vệ cho một nhóm người quyền lực nào đó trong xã hội.

Chính trị/làm chính trị bị lạm dụng đến mức tồi tệ. Họ tước quyền đó của chính tôi, chính bạn, họ che giấu chính trị và biến nó thành bóng ma sợ hãi. Khiến nó từ cái cơ bản cuộc sống của mỗi một công dân trở thành thứ đặc quyền đặc lợi cho một số người.

Trong khi, chính trị bao quanh tôi. Tôi làm chính trị từ hành động nhỏ nhất là đi họp tổ dân phố, treo cờ vào dịp lễ cho đến to hơn là đi bầu cử, nộp thuế... Chỉ là tôi không biết nó cho đến ngày tôi gõ bài phê phán chính quyền.

Hóa ra, chính trị gần gũi đến như vậy.

Do đó, khi được tin một vài hội viên đã rời Hội vì xét thấy tính chính trị hoặc không muốn tham gia chính trị thì tôi nghĩ ngay đến hình ảnh của mình trước đây.

Với bóng đè “làm chính trị” mà viên an ninh, người dân, bạn bè tôi “ban phát” cho. Trong đám người đó, chỉ có viên an ninh mới biết tác dụng của bóng đè đó, đối với một thứ (chính trị) được hóa trang rùng rợn, nguy hiểm, mặc dù bản chất nó không phải vậy.

Vậy nên, dù tôi có sự cảm thông với sự rút ra đó đến bao nhiêu thì tôi càng phải chia sẻ, càng muốn mọi người (từ hội viên cho đến bạn đọc) nhận diện được cái chính trị là gì? Và làm chính trị là gì? Thay vì những ý niệm mơ hồ thường bị quy chụp trước đây.


Không phải là bóng đè

Chính trị là sự rộng mở và tồn tại luôn luôn trong xã hội, trong khi đó, “hoạt động chính trị là các hoạt động nhằm gây ảnh hưởng tới các quyết định của Nhà nước, của tổ chức xã hội mà trong đó, mình là một thành viên. Khi đó, hoạt động chính trị không còn là đặc quyền của Nhà nước hay lãnh đạo một tổ chức, mà nó là quyền lợi và nghĩa vụ của toàn dân, của toàn xã hội.”

Do đó, bản thân mỗi vị hội viên Hội Nhà báo độc lập Việt Nam nên tự nhắc nhở nhau rằng: Làm chính trị không phải là định nghĩa riêng của một vị chính trị gia. Khi anh ở trong bầu không gian xã hội của một quốc gia bất kỳ thì chính anh đã tham gia vào chính trị rồi. Các anh (chị) chỉ có thể khiến nền chính trị đó xấu hoặc tốt, các anh (chị) hoàn toàn không vô can trước chính trị/ trò chơi chính trị. Mỗi hành vi của các anh (chị) đều được chi phối bởi yếu tố chính trị, các anh chỉ có được quyết định: phản kháng chính trị hay ủng hộ chính trị hiện tại mà thôi (thái độ chính trị).

Do đó, khi các anh chị muốn có tiếng nói độc lập, hướng đến một xã hội dân chủ, nghĩa là các anh chị đã tham gia chính trị.

Việc tham gia Hội (dù độc lập hay phụ thuộc yếu tố nhà nước) thì các anh chị cũng là tham gia hoạt động chính trị.

Tác giả Việt Hoàng trong một bài viết trên danluan đã nhấn mạnh rằng: “…Chính trị là làm việc cùng nhau để thay đổi xã hội và làm cho xã hội ngày càng tốt đẹp hơn. Chính trị không có gì là xấu mà ngược lại nó là sự cống hiến và hy sinh cao đẹp. Sở dĩ chính trị xấu là do những người tốt lẩn tránh nó và nhường lại nó cho những kẻ xấu…”.

Vâng! Với quan điểm nêu trên, chúng ta đang tham gia chính trị/ hoạt động chính trị. Và chúng ta không từ bỏ điều đó hoặc cố che giấu điều đó. Đừng khiến chính mỗi người chúng ta phải mắc bệnh “sợ chính trị” đến như vậy. Đừng để chính trị bị lũng đoạn bởi một nhóm người như tôi đã đề cập ở phía trên. Chính trị là cơ bản, chính trị là quyền lợi. Chính trị không phải là bóng đè của bất kỳ một công dân nào trong xã hội cả.

Nếu chúng ta – những con người cầm bút, những người biết vào internet, những người tri thức những người tham gia Hội đoàn độc lập mà còn sợ thế thì thử hỏi những người nông dân, công dân sẽ như thế nào?

Chúng ta đến bao giờ mới thay đổi cái thực trạng chính trị xã hội đầy bi đát nếu ta cứ sợ “làm chính trị/hoạt động chính trị”???

Tôi mong rằng bản thân chúng ta nên hiểu mặc định như vậy, để tránh tình trạng vào rồi lại ra. Việt Nam Thời Báo là một trang báo đang tham gia vào quá trình chính trị và những người đang là hội viên là hoạt động chính trị. Chúng ta đã vận động cho một xã hội tốt đẹp hơn bằng tiếng nói phản biện của mình trên mọi mặt trận của đời sống. Đừng sợ hãi chính trị, khi nào còn sợ, nghĩa là khi đó chúng ta chưa thể độc lập, chưa phải là người tự do thực sự.

Đừng làm kẻ dốt nát

Bertolt Brecht cũng từng đề cập đến vấn đề này như sau: “Kẻ dốt nát tệ hại nhất chính là kẻ dốt nát về chính trị. Hắn không nghe gì cả, không thấy gì cả, không tham gia bất cứ vai trò gì trong đời sống chính trị. Có vẻ như hắn không biết chi phí sinh hoạt, giá của đậu, của bột mỳ, tiền thuê nhà, giá cả thuốc men, tất cả đều phụ thuộc vào các quyết định chính trị. Hắn thậm chí còn tự hào về sự thiếu hiểu biết chính trị của mình, ưỡn ngực ra khoe ta đây ghét chính trị. Đứa ngu dốt này không biết rằng, chính sự thờ ơ đối với chính trị của hắn mà từ đó nảy sinh nạn mại dâm, trẻ em bị bỏ rơi, nạn cướp bóc, và tệ hơn tất cả là nạn quan chức tham nhũng, tay sai của các tập đoàn bóc lột đa quốc gia”.

Vậy nên, hãy biết rằng chính trị luôn ở quanh ta, các hoạt động chính trị vẫn diễn ra ở mọi hành vi xã hội, ở mọi công dân với các thứ bậc xã hội. Hãy nhẹ nhàng đón nhận và tự hào là mình đang làm chính trị. Nhất là trong việc làm báo.

Con đường chúng ta đi còn rất dài, nghiệp cầm bút (làm chính trị) còn lắm gian nan. Nhưng tôi tin rằng, phần đông hội viên Hội nhà báo Độc lập sẽ kiên trì với con đường đã chọn, sẽ tiếp tục “cung cấp thông tin trung thực và độc lập đến xã hội, thúc đẩy sự tôn trọng những quyền con người trong đó có quyền tự do biểu đạt - freedom of expression) như chị Phương Anh (một Hội viên) từng chia sẻ.

Lê Tuấn
(Hội viên Hội Nhà báo độc lập Việt Nam)

Bài viết thể hiện quan điểm và văn phong riêng của tác giả.

Related

VNTB 5275322295372212627

Đăng nhận xét Default Comments

6 nhận xét

Người Hà Tĩnh nói...

Một bài viết rất hay .....Cứ thấy trái tai là chụp mũ. đúng là CS

Nặc danh nói...

một chế độ mà bất cứ ai nói ra sự thật, nói traí nhĩ người cầm quyền đều bị coi là "phản động" của "nhân dân" thì phải xét xem chế độ đó có đàng hoàng không, có chính danh không?
Nên nhớ rằng: mọi chế độ mà kẻ cầm quyền được dựng lên không qua tranh ứng bầu cử tự do dân chủ dưới sự giám sát khách quan và minh bạch của quốc tế thì kẻ cầm quyền đó, đảng cầm quyền đó đều là sự cầm quyền bất chính, chế độ ấy là bất chính.
Nó càng bất chính bất nhân hơn khi nó cướp quyền do bắn giết các đối thủ chính trị, cướp đoạt quyền lực của chế độ trước đó, mà chế độ trước đó hình thành do tranh ứng bầu chọn tự do của người dân.
đừng nguỵ biện rằng: mỗi nước có đặc thù riêng để một mình một chợ múa gậy vườn hoang: khi đã tham gia vào vận hội chung của quốc tế để phát triển thì phải tôn trọng luật chung của nhân loại (vào LHQ rồi, vào WTO rồi, vào ASEAN rồi, vào Tổ chức Nhân quyền... rồi không có lý do lý trấu gì chối bỏ trách nhiệm trong khi quyền lợi thì muốn hưởng) nếu không muốn bị quốc tế CẤM VẬN MỘT LẦN NỮA như khi để người dân "bỏ phiếu bằng chân" trước đây-lần này mà diễn ra nữa thì chết ngắc luôn chứ không cậy vào quyền lực súng đạn áp đặt và đàn áp được đâu, các cháu ngoan bác hồ ngu trung ạ.
"dân chủ là để cho người dân được mở cái miệng ra, dân chủ là không được bịt miệng người dân"-lời hồ chí minh đấy, các cháu an ninh và nhà báo nhà nước ạ.

Nặc danh nói...

Phản động là Dư luận viên
Viết nhăng viêt cuội, cốt tiền cầm tay
Phản động là tụi mặt dầy
Buôn dân, bán nước, tiếp tay kẻ thù
Phản động là một lũ ngu
Bắt người yêu nước bỏ tù giúp Trung
Phản động phải dẹp tới cùng
Vì chúng cắt đất, bán rừng của ta
“Công hàm” mất Hoàng – Trường Sa*
Lừa dân lươn lẹo gọi là “anh em”
“Chữ vàng, bốn tốt” đi đêm
“Đại cục” tôn chúng, chuốc thêm phiền hà
Nay tính dâng cả Quốc gia
Cố tuyên truyền láo, ta đà “mang ơn”*
Nên không nuôi chí căm hờn
Quên đi “xích mích”, làm “con một nhà”
Đã “câm” để mất Hoàng Sa
Nay dàn khoan mới được đà tiến sâu
Phản động mới hành dân đau
Cướp nhà, phá ruộng gieo sầu khắp nơi
Phản động là lũ “con trời”
Đánh đập dân chúng, giết người ngang nhiên
Phản động là một lũ điên
Khơi mào đập phá dây chuyền khắp nơi
Mượn cớ “bạo động” để rồi
Cấm dân yêu nước hô lời chống Trung
Phản động mới dở luật rừng
Đè móc âm hộ người từng vì dân*
Phản động ta quyết phải “tần”*
Tan xương nát thịt lũ quân tham tàn
Bởi chúng bản tính dã man
Tham tiền, quyền lực, chỉ làm khổ dân.

Nặc danh nói...

Khi tôi nói với Quí vị là: "cái chén". Quí vị sẽ tưởng tượng ra cái tôi đã nói đến có hình dáng như thế nào? dùng để làm gì? chất liệu ra làm sao?...
Ngày trước ở đất nước Việt Nam này, các cụ nhà ta đã có Lệ Làng. Tôi nghĩ đấy là các cụ đời trước đã có kinh nghiệm cuộc sống nên đúc rút thành ngôn ngữ cuộc sống để nhắc lại cho đời sau nối tiếp kế thừa kinh nghiệm này.
Vâng, Luật Pháp cũng vậy, khi ta nhắc tới một Luật nào đấy thì chúng ta phải hiểu cách hành động của luật này.
VD: Luật không vứt rác bừa bãi, Luật bảo vệ môi trường,...
Thưa Quí vị, như thế có phải là Chính Trị không?

nguyenhuycanh nói...

Lê Tuấn đã có một cái nhìn rất phiến diện, một sự lầm lẫn tệ hại về làm chính trị, những hoạt động chính trị với những can dự của con người vào đời sống có tính chính trị. Tất cả những hoạt động từ thi ca, nghệ thuật mang tính phê phán cái hiện tồn, đến tư tưởng, hay triết học, hay phản biện đường lối, chính sách của nhà nước đều là những hoạt động mang tính tham dự vào đời sống chính trị. Nhưng bản thân những hoạt động ấy không phải là làm chính trị, và những con người ấy đều không phải là nhà chính trị. Ngay những tổ chức dân sự mang tính nghề nghiệp như tổ chức phóng viên ko biên giới...đều không phải là những tổ chức chính trị, mặc dù hoạt động của họ là một hành vi can dự có tính chính trị. Để hiểu rõ điều này chúng ta phải có một ý niệm rõ ràng về chính trị, những hoạt động chính trị, và các tổ chức chính trị. Tiếc rằng tác giả bài viết, xem ra còn rất lơ mơ về những v/đ chuyên sâu này

Nặc danh nói...

Chính trị cũng có nhiều loại chính trị, có chính trị chống đối và chính trị cũng có chính trị ủng hộ . Phê phán chính quyền là chính trị chống đối, đi bầu cử kiểu "Đảng cử dân bầu" là chính trị ủng hộ .

Phía Chính quyền chỉ muốn chính trị ủng hộ mà không muốn chính trị chống đối, đơn giản vì hành động chính trị chống đối chứng tỏ người đó có lương tâm . Có lương tâm thì gây nhiều phiền phức cho chính phủ, vì sẽ có những quyết định, chính sách làm những người lương tâm không thể dừng lại ở mức phê bình, mà bước qua hẳn lãnh vực đòi lật đổ . Chính phủ không muốn những điều này xảy ra .

Với tiêu chỉ "không đối lập với chính phủ", cách tốt nhất là làm chính trị ủng hộ, như đi bầu theo kiểu "Đảng cử dân bầu", và đừng bàn tới chuyện chính trị là tốt nhất . Cứ học cách hành động vô lương tâm là tốt nhất . Mặc kệ những khó khăn gây ra bởi chính quyền! Với chủ trương quên đi quá khứ, 1 giờ trước cũng đã là quá khứ rồi . Chúng ta hãy cùng nhau nhắm mắt lại, quên hết để ủng hộ chính quyền nhá!

BÀI VỀ LUẬT AN NINH MẠNG

Theo dõi VNTB

VƯỢT TƯỜNG LỬA VÀO VNTB

TIN MỚI

TẤN CÔNG MẠNG

TRUYỀN HÌNH

Phản hồi

Trong tuần

FANPAGE VIỆT NAM THỜI BÁO

item