Ba kịch bản cho tương lai Việt Nam

Đặng Xương Hùng   “…Kịch bản này có thể mô tả một cách sơ lược là: ve vãn Mỹ, để không bị o ép mạnh trong quan hệ với Trung Quốc như trướ...

Đặng Xương Hùng
 
“…Kịch bản này có thể mô tả một cách sơ lược là: ve vãn Mỹ, để không bị o ép mạnh trong quan hệ với Trung Quốc như trước đây, làm lắng dịu tình hình căng thẳng do dàn khoan gây ra. Được giới lãnh đạo Việt Nam vẫn luôn tự hào như là một « đường lối mềm dẻo, khôn khéo »…”.



« Có những thời điểm mà lịch sử chạy nhanh hơn bình thường. Tôi thậm chí dám khẳng định rằng có khả năng Việt Nam bước vào giai đoạn chính trị có tính quyết định nhất kể từ sau 1975 ». Đây là nhận định khá lý thú, đáng được quan tâm của Giáo sư Jonathan London, trường Đại học Hồng Công.

Tuy nhiên, tương lai Việt Nam sẽ đi về đâu, vẫn còn là câu hỏi rất khó với bất cứ ai quan tâm, lo lắng cho đất nước này. Nó khó như giải một phương trình gồm nhiều ẩn số. Trong đó, ẩn số quan trọng nhất, khó phán đoán nhất là các tính toán và cân nhắc của giới lãnh đạo đảng và nhà nước Việt Nam hiện nay.

Điều đó khẳng định rằng tương lai của đất nước phụ thuộc rất nhiều vào quyết định của giới lãnh đạo.Cơ hội đã đến, mọi cánh cửa đã mở. Tiếp tục lối mòn xưa hay chuyển hướng đưa đất nước vào con đường phát triển theo văn minh của nhân loại.

Dựa trên sự phán đoán các tính toán và cân nhắc của giới lãnh đạo, có thể phác thảo ra ba kịch bản chính cho tương lai Việt Nam, như sau:

1. Trò chơi cân bằng trong quan hệ với Mỹ và Trung Quốc tiếp tục được áp dụng.

Đây là kịch bản dễ xảy ra nhất. Nó dựa trên sự suy luận rằng giữ chế độ là nhu cầu lớn nhất của giới lãnh đạo Việt Nam hiện nay.

Theo kịch bản này, quan hệ Việt - Trung không còn ở mức « 4 tốt, 16 chữ vàng » nữa, nhưng vẫn giữ ở mức « hai bên cùng có lợi ». Lãnh đạo Việt Nam không đặt vấn để thoát hẳn ra khỏi sự lệ thuộc vào Trung Quốc mà lợi dụng mối quan hệ này để củng cố chế độ. Đổi lại Trung Quốc không có thêm sự khiêu khích lộ liễu nào nữa ngoài Biển Đông, hoặc nếu có cũng dựa trên những thỏa thuận ngầm với lãnh đạo Việt Nam và được hai bên giữ kín. Trung Quốc không «làm xấu mặt» Việt Nam thêm nữa, để đổi lấy việc làm ngơ trước các kế hoạch xác định chủ quyền ở những khu vực Trung Quốc đã chiếm. Đợi một thời gian im ắng, Trung Quốc lại tiếp tục xây phi trường và căn cứ quân sự ở Gạc Ma, xây các ngọn hải đăng tại quần đảo Hoàng Sa.

Hai bên Việt-Trung tiếp tục chủ trương « gác tranh chấp, cùng khai thác ». Việt Nam dựa vào ưu thế của Trung Quốc để gỡ gạc những lợi ích tối đa nhất, trong hành xử với các nước láng giềng tranh chấp. Hai bên tiếp tục giữ tuyên bố « các tranh chấp được giải quyết thông qua các cuộc đàm phán song phương giữ các bên liên quan trực tiếp ». Đề án kiện Trung Quốc ra tòa án trọng tài quốc tế được cất kỹ trong ngăn kéo.

Trong khi đó, những bước xích lại gần nhau giữa Mỹ và Việt Nam chỉ giữ ở mức « đủ để cân bằng với Trung Quốc ». Mỹ được đáp ứng để thỏa mãn là Trung Quốc không hung hăng thêm nữa. Tình hình « nguyên trạng » như trước giàn khoan được cam kết giữ, đủ để hài lòng cả ba bên Mỹ, Trung, Việt. Cả Mỹ và Trung Quốc đều ngầm hiểu « mi không đụng đến lợi ích của ta, thì ta không đụng đến lợi ích của mi » như phương châm đã hình thành từ thời Thượng Hải 1972.

Một số lĩnh vực trong quan hệ Mỹ-Việt có thể tiến bộ nhất định. Nhưng không đạt đến mức Mỹ mong đợi, do Việt Nam không đáp ứng được đầy đủ những điều kiện mà phía Mỹ đưa ra. Những tiến bộ được giữ ở mức đủ để Mỹ đừng buông tay. Nhịp điệu « bắt thả » rất nhịp nhàng để đổi lấy việc thực hiện cam kết của Mỹ.

Những tiến bộ về dân chủ và nhân quyền, nếu có thì chỉ là hình thức bề ngoài. Tư tưởng đi theo Mỹ là mất đảng, là mắc mưu « diễn biến hòa bình » ít nhiều vẫn đang còn tồn tại trong giới lãnh đạo Việt Nam hiện nay. Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã vừa tuyên bố tại Bộ Công an: « Dứt khoát không để nhen nhóm hình thành tổ chức chống đối phá hoại đất nước ». Tuyên bố này đi ngược phát biểu dân chủ đầu năm, đã được ngài John Mc Cain « biểu dương » trong chuyến thăm vừa rồi tại Việt Nam.

Kịch bản này có thể mô tả một cách sơ lược là: ve vãn Mỹ, để không bị o ép mạnh trong quan hệ với Trung Quốc như trước đây, làm lắng dịu tình hình căng thẳng do dàn khoan gây ra. Được giới lãnh đạo Việt Nam vẫn luôn tự hào như là một « đường lối mềm dẻo, khôn khéo ». Kịch bản này có thể xảy ra từ nay đến Đại hội đảng XII, có thể kéo dài được thêm một vài năm sau đó, trước khi dẫn đến thất bại, đổ vỡ.

2. « Đường lối mềm dẻo, khôn khéo » bị thất bại. Việt Nam bị kẹt trong xung đột về chủ trương của Mỹ và Trung Quốc. Quan hệ Việt-Trung dần trở nên căng thẳng. Quan hệ Việt-Mỹ được thúc đẩy nhưng không đủ để Mỹ can dự trực tiếp. Có khả năng đụng độ trên Biển Đông, trong đó Việt Nam được hậu thuẫn bởi vũ khí của Mỹ.

Kịch bản này khả năng ít nhưng vẫn có thể xảy ra. Nó dựa trên suy luận là một nước nhỏ như Việt Nam hiện nay không đủ tài và lực để cùng lúc lèo lái hai cường quốc hòng trục lợi cho riêng mình.

Kịch bản này là hậu quả chính sách « mềm dẻo, khôn khéo », trong khi Mỹ và Trung Quốc đều có tính toán riêng của mình.

Với Trung Quốc, sự kiện đưa giàn khoan vào vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam là một phần của kế hoạch của Trung Quốc vươn ra biển khơi, độc chiếm Biển Đông, hợp pháp hóa đường lưỡi bò và kiểm soát các đường hàng hải huyết mạch.

Trước đó, Trung Quốc đã âm thầm, lặng lẽ, xây dựng các công trình như sân bay, đảo nhân tạo, đặt căn cứ quân sự ở Trường Sa. Trên đất liền, xây dựng các đặc khu kinh tế Vũng Áng - Hà tĩnh, dự án Bô xít Tân Rai và Nhân Cơ - Đắc Nông. Từ đó, hình thành tam giác với đảo Hải Nam và đảo Tam Sa (Hoàng Sa), chia cắt và dễ dàng khống chế Việt Nam khi tình huống xảy ra.

Những hành động mới đây của Việt Nam trong quan hệ với Mỹ làm Trung Quốc rất nóng mắt. Họ tiếp tục tiến hành đồng loạt các biện pháp vừa hăm dọa, cưỡng ép và bắt chẹt đối với Việt Nam. Họ không muốn Việt Nam ngã quá nhiều với Mỹ để ngăn cản chủ trương trên của họ.

Thời gian tới, họ tiếp tục gây sức ép lên giới lãnh đạo để Việt Nam tiếp tục trấn áp các hoạt động chống Trung Quốc, gây rối làm bất ổn cả về kinh tế lẫn xã hội ở Việt Nam, làm các nhà đầu tư nước ngoài không dám tiếp tục đầu tư, dùng các biện pháp về tài chính và thương mại để khống chế Việt Nam chặt chẽ hơn.

Với Mỹ, các chuyến đi liên tiếp vừa rồi đến Việt Nam của Thượng nghị sĩ John Mc Cain và của Tướng George Martin Dempsey chứng tỏ Mỹ đã cảm thấy quá muộn trong những biện pháp ngăn chặn sự trỗi dậy hung hăng của Trung Quốc. Việc các quan chức Mỹ có những phát biểu đầy « khích lệ » cho quan hệ Mỹ- Việt chứng tỏ Mỹ thật sự mong muốn có hậu thuẫn cho Việt Nam là mắt xích yếu nhất, nhưng đồng thời cũng là đối tượng chống lại Trung Quốc hiệu quả nhất, nếu được tăng cường sức mạnh. Một quan chức ngoại giao cấp cao của Mỹ cho biết một trong những yếu tố « thú vị » trong quan hệ Mỹ - Việt là « tâm lý chống Trung Quốc sâu sắc » ở Việt Nam.

Người Mỹ có thể hào phóng nhưng rất thực dụng. Một mặt, họ ra sức ca ngợi và cổ vũ cho một « đối tác chiến lược » trong tương lai của quan hệ Mỹ-Việt, với những cam kết kế hoạch giúp đỡ khá rõ ràng. Nhưng mặt khác họ không quên đưa ra những điều kiện ràng buộc và giới hạn để thực hiện theo một tiến trình nhất định. Hầu như người Mỹ đã rút ra bài học « No more Vietnam » của cố Tổng thống Richard Nixon. Họ có thể tiêu tốn tiền bạc và vũ khí trong tình huống này, nhưng để đổi lại họ có thể « dùng cộng sản chống lại cộng sản ở Biển Đông ».

Kịch bản hai xảy ra khi Việt Nam bị nằm ở thế, trên thì bị Trung Quốc o ép không thoát ra khỏi được vòng kiểm tỏa, ở dưới thì bị Mỹ thúc ép « có hành động thêm nữa về dân chủ và nhân quyền ». Kịch bản này có thể đi kèm với tình trạng giới lãnh đạo Việt Nam bị chia rẽ một cách sâu sắc bởi hai phe cải cách và bảo thủ, nhưng không bên nào giành thắng thế.

3. Lãnh đạo Việt Nam buộc phải thay đổi với một kịch bản tương tự như đã diễn ra ở Miến Điện.

Ít có khả năng giới lãnh đạo Việt Nam tự nguyện thay đổi. Kịch bản này có thể xảy ra khi kịch bản đầu thất bại hoặc do một tác động bên ngoài như: sự nổi dậy của nhân dân, vỡ nợ hoặc sụp đổ về kinh tế, một biện pháp trừng phạt của các nước lớn (thí dụ như dự luật chế tài về nhân quyền Ed Royce HR4254).

Đây là kịch bản duy nhất có lợi cho nhân dân và dân tộc Việt Nam.

Kịch bản này cũng dựa trên suy luận rằng, có một nhân vật hoặc một nhóm lãnh đạo, có tư tưởng cải cách, tập hợp đủ lực lượng tạo ra một diễn biến như đã từng xảy ra ở Liên Xô và Đông Âu.

Tóm lại, phán đoán các kịch bản cho tương lai Việt Nam hầu tìm ra được mấu chốt quan trọng nhằm đẩy nhanh quá trình thay đổi, mau chóng đến với đất nước Việt Nam.

Là nhà lãnh đạo thì nhận cho mình trọng trách cao nhất đối với vận mệnh đất nước. Phải có đủ lòng dũng cảm và thành tâm chính trị, lãnh đạo quốc gia phải thực sự vì lợi ích của dân tộc, của đất nước, chứ không thể vì lợi ích của một đảng, một phe nhóm hoặc chỉ vì lợi ích cá nhân.

Là con dân Việt Nam, thì việc đòi hỏi để có được một cuộc sống tự do, ấm no, hanh phúc trong một quốc gia thịnh vượng, không thể chỉ còn là một lời thỉnh cầu mà phải ý thức tự đứng lên giành lấy nó. Xây dựng một xã hội dân sự mà trong đó mọi công dân Việt Nam quan tâm đến các tổ chức lãnh đạo đang điều hành đất đất nước, hiểu được cơ chế mà nó đang hoạt động, nắm được những biện pháp, chính sách mà các cơ quan này đang tiến hành. Tương lai, vận mệnh của mình nằm trong đó.

Việt Nam đang có cơ hội tốt để hướng tới một tương lai thực sự độc lập, dân chủ và tự do.

Đặng Xương Hùng

Nguồn: Tin tức hàng ngày

Related

tương lai Việt Nam 5155741181882130812

Đăng nhận xét Default Comments

11 nhận xét

Nặc danh nói...

Sách lược của Mỹ là duy trì một TQ CS không có Đài Loan để dễ khống chế. Obama trong lễ nhận chức nhiệm kỳ đầu có nói:" Cha anh chúng ta đã hạ gục chủ nghĩa phát xĩt và CNCS" nhưng ông ta có làm gì đâu. Mỹ dùng VN khống chế TQ và VN đu dây giữa TQ và Mỹ để tồn tại chế độ hiện nay. Nếu Mỹ để cho Hoa luc có dân chủ thì VN được nhờ vì Cách mạng VN là luôn ăn theo( CM tháng Tám thắng lợi bởi Nhật đầu hàng đồng minh là ví dụ).

Nặc danh nói...

Hoặc Đảng và Nhà nước giải quyết tất cả những khó khăn bằng phương pháp truyền thống, là đàng sau quay . Tất cả quay trở lại thời bao cấp, coi như ngả thịt sau một thời gian dài vỗ béo, quốc hữu hóa tất cả cty nước ngoài, xù nợ cả công lẫn tư, đánh tư sản đen để lấy tiền nuôi tư sản đỏ . 2 đảng sáp nhập vào nhau tạo thành khối đoàn kết XHCN.

Problems solved! Không còn phải lo gì cả .

Nặc danh nói...

Nói thẳng nói thực cái ĐCS độc tài , độc ác, hèn hạ, tham nhũng, tự xưng vĩ đại ngồi trên cả HP, luật pháp mà có tổng bí thư bị thế giới xua đuổi như sợ lây dịch bệnh thì 200 UVTU ngơ ngáo ngồi nghe NPT thều thào có còn suy nghĩ như con người lhông ?

Nặc danh nói...

Tôi nghĩ là: "thoe điều 4 hiến pháp, chỉ có chúng tôi, cái đảng cộng sản VN, hèn yếu, sai lầm,... không quan tâm, VĨNH VIỄN là lãnh đạo nhà nước VN, tức là ngồi xổm trên luật pháp".

Không có đối thoại với dân!

Cứ mấy người, trong lò "chuyên chính vô sản" và "đấu tranh giai cấp", làm lãnh đạo kinh tế.

Nặc danh nói...

Cảm ơn bạn Hùng, khá chuẩn và thực tế

Nặc danh nói...

Chào Mừng Bác Đặng Xương Hùng tham gia báo mạng Độc Lâp -Ba Kich Bản bác nêu rất dáng chú ý, có lẽ rất gần với những diễn biến hiện tình nươc ta .
Diểm mấu chốt hiện tại vẫn là tình hình Biển Đông .Cà Ba khuynh hướng Thân Tầu - Thoát Trung và Lưng khừng dều phải nhám vào dấy mà diều tiết quan diễm , dồng thời bảo vệ quyền lợi nhóm ,quyền lợi ưu tiên "Cái Sổ Hưu "
Nhì ra toàn cảnh thế giói , bài viết sau dây có lẽ cũng "mua vui " dược dôi chúi dối vói khách "ngoài lề " dược Dảng bao cấp ,bưng bít cách ly với những trăn trờ Biễn Dông của thế giới bên ngoai -Mời quí vị dọc cho biết Âu Châu nên nên có vị trí nào trong vùng "CĂNG " Biển Đông hiện nay
Freedom of Navigation and China: What Should Europe Do?
It is in Europe’s interests to join in defending the concept of freedom of navigation.
By Edward Schwarck
August 19, 2014
Tự do Hàng Hải và Trung Quốc: Âu Châu Nên Làm Gì?
Vì Lợi Ich của Mình Châu Âu nên tham gia vào việc bảo vệ các khái niệm về TỰ DO HÀNG HẢI
Edward Schwarck
19 tháng 8 2014 -Châu Âu cần phải lưu ý dến những thách thức Hoa Kỳ mà Bộ trưởng Ngoại giao Trung Quốc Vương Nghị dua ra tai Hội nghị Bộ trưởng Ngoại giao ASEAN hồi đầu tháng này
a.Trong bài phát biểu với báo chí, Vương thách đố cuộc vận dộng chính sách TỤ DO VÙNG BIỂN ĐÔNG của Washington bằng cách cho rằng "Tình hình hiện tại ờ Biển Đông nói chung là khá ổn định và tự do hàng hải đãchưa bao giờ là có vấn đề."
b. Bản chất ngày càng quanh co của cuộc tranh luận này giửa đôi bên cho thấy rằng Hoa Kỳ và các nươc lien kết dối dầu với TQ cần dến bên thứ ba chẳng hạn như châu Âu để phá vỡ sự bế tắc và củng cố một nguyên tắc TỰ DO HÀNG HẢI mà châu Âu cũng dựa vào dể phát triển sự thịnh vương và an ninh của chính mình mình
c. Diều còn mù mờ lấn cấn của Vương Wang là tranh chấp giữa Mỹ và Trung Quốc không phải là về các tàu thương mại, nhưng về những tầu quân sự . Theo giải thích của Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển (UNCLOS) của Bắc Kinh, hoạt động quân sự trong vùng của một quốc gia đặc quyền kinh tế (EEZ) - kéo dài 200 hải lý từ bờ biển hướng ra biển của một quốc gia – là vùng bị cấm,các 2quo6c gia khác không thể cho tầu quân sự lọt vào , lọt vào thì phải có phép của nươc chủ nhà . Washington lập luận rằng đây là một sự hiểu biết lệch lạc về luật biển, quan điểm nàycủa Hoa Kỳ dươc da số các quốc gia trên toàn thế giới ủng hộ . Chỉ có khoảng hai chục quốc gia công khai đồng ý với giải thích của Trung Quốc
Có rất nhiều khía cạnh xung dột giữa Trung Quốc với Hoa Kỳ về vùng biển Nam Trung Hoa, nhưng không tạo ra sự căng thẳng quan trong nào bằng những vấn dề hoạt động quân sự trong vùng EEZ. Xung dột này từng là nguyên nhân của hầu hết các điểm nóng Mỹ-Trung trong khu vực, gồm việc Trung Quốc quấy rối chiến hạm USS Impeccable năm 2009 và gần như va chạm giữa một tàu Trung Quốc với tàu tuần dương tên lửa điều khiển USS Cowpens đầu năm nay. Theo Tuyên Bố xác định vùng phòng không trên biển Hoa Đông của Trung Quốc (China’s announcement of an Air Defence Identification Zone vào năm 2013,) hình như Bắc Kinh đang tìm cách áp dạt thêm quyền làm chủ bầu trời nửa . Lịch sừ quấy rối và hành vi cưỡng chế, cho thấy Trung –Mỹ có thể xảy chuyện dối dầu trong tương lai

Nặc danh nói...

Mời đọc tiếp
Tuy nhiên, trong khi Mỹ đã từng bảo vệ QUYỀN HOẠT ĐỘNG QUÂN SỰ TRÊN BIỂN của mình trong những cuộc khủng hoảng gần đây, Washington nay tỏ ra ngần ngại trước việc coi dây là hiện tượng thưởng xuyên, thay vào dó,đề cập vấn dề một cach mơ hồ chung chung gọi là quyền cho "tự do hàng hải,"
Đây có thể là do các nước trong khu vực không tán thành mạnh mẽ lập trường của Mỹ . Các quốc gia như Việt Nam, Philippines, Thái Lan, Ấn Độ và Nhật Bản bầy tỏ sụ dè dặt về việc tầu quân sự nước ngoaì tư do hiện diện trong vùng kinh tế 200 dặm EEZ của mình. Trong khi các quốc gia này đều ủng hộ mạnh mẽ UNCLOS, và hoài nghi về tính hợp pháp của khiếu nại hàng hải dựa trên lịch sử của Trung Quốc, họ phần lớn giữ im lặng về vấn đề vùng đặc quyền kinh tế.EEZ Điều này tất nhiên làm tăng thêm hiệu lực của ý kiến gần đây của ông Vương ,họ cho rằng Hoa Kỳ là một quôc gia ngoài khu vực ,có một chính sách không dược các quôc gia khác công nhận
Một số quốc gia tin rằng hoạt động quân sự tự do trong vùng nước ven biển có thể dưa đến chính sách ngoại giao pháo hạm hay đe dọa chủ quyền tài nguyên của họ. Những nước khác, như Nhật Bản, được Mỹ bảo hiểm rủi ro trực tiếp chống lại Trung Quốchedging directly against China.. Trong bối cảnh nghi ngờ về khả năng của Washington trong việc duy trì các nguyên tác tự do biển cả, Tokyo tin rằng sự cấm đoán các hoạt động quân sự trong vùng dặc quyền kinh tế EEZ của mình có thể là một ngàynào đó mang lại lợi ích trong việc ngăn chặn các hoạt động xâm nhập của tầu quân sự nươc ngoài khỏi bờ biển Nhật Bản.
Những vần dề mấu chốt trong cuộc tranh luận là rõ ràng. Trươc hết, trong khi QUYỀN TỰ DO QUA LẠI Của TẦU QUÂN SỰ trong vùng kinh tế EEZ chắc chắn dã góp phần tạo UY LỰC TOÀN CẦU của Hải quân Mỹ, nó cũng đảm bảo sự AN TOÀN GIAO THƯƠNG khỏi sự rình rập sách nhiễu của nhửng nhóm hoạt đông trên biển thuộc khu vục nhà nươc hay ngoài nhà nước, và CỦNG CỐ SỰ ỔN ĐỊNH của các tuyến đường vận chuyển thế giới trong nhiều thế kỷ . Nhửng thời diểm cươp biển, đành thuế tùy tiện, và độc quyền thương mại đã qua rồi - một phần vì lực lượng hải quân kháp thế giới được tự do tiến hành các hoạt động cảnh sát.

Nặc danh nói...

Mời dọc tiếp :
Thứ hai:Bất cứ diều luật nào có hiệu lực đều phải rõ ràng. Tự do biển cả, nói theo thành ngử anh : phải ” chắc như bắp , “exactly what it says on the tin.”(diều người ta chác chắn se xảy ra) .Nhũng ngoại lệ đối trái với quy tắc này dễ gây náo loạn vùng biển ,không còn biết dâu là hành xử dúng hay sai . Để diễn giải về mặt lý thuyết Thomas Schelling, những giới hạn có thể dược thiết đạt về tự do Di Chuyển Tầu Quân Sự, nhưng chỉ với điều kiện có phẩm chất khác với những giải pháp thay thế. "Tự do hàng hải" phài rõ ràng và dễ hiểu. Giới hạn "Tự do di chuyển tầu Quân Sư không rỏ ràng trong một số trường hợp" dể tạo phức tạp hơn, và khiến cho tầu bè phải lệ thuộc vào luật lệ của quôc gia có chủ quyền biển.

Nặc danh nói...

Thứ ba: Tự do vùng biển là điều tối quan trọng đễ đạt được ổn định giữa các nước lớn. Trong khi câu hỏi đặc quyền kinh tế đã dẫn đến những tranh cãi trong quá khứ, nói chung, chế độ đã nuôi dưỡng khả năng dự báo, kiến thức của một một quôc gia đối thủ và nhận thức về cuộc xung đột "đường màu đỏ." Trong phần lớn cuộc Chiến tranh Lạnh, Liên minh Mỹ và Liên Xô đã tiến hành hoạt động giám sát hàng hải trong vùng EEZ của nhau và trong khi các hoạt động này không bao giờ được hoan nghênh, họ đã chấp nhận như một phần của một hệ thống mở toàn cầu. Thái độ này giải thích tại sao Mỹ chấp nhận một tàu gián điệp Trung Quốc dòm ngó accepted a Chinese spy ship các bài tập RIMPAC Hawaii vào tháng trước, và tại sao Washington đang thất vọng vì Bắc Kinh không lich sự dáp lễ. (Nay Trung Quôc nhân danh Chủ Quyền Lưởi bò 10 doạn hạn chế sự di chuyển tầu quân sư của các nươc khác , liệu có ỔN không ?)
.Châu Âu nên làm gì?
a. Âu Châu có nền kinh tế lớn hàng dầu thế giới –Tụ do trên biển dem lại lợi ich to lớn cho Âu châu và cho Hoa Kỳ vỉ thể Âu châu nhất thiết phải lien kết với Hoa Kỳ bảo dảm tự do an ninh hàng hải. Liên lục địa cùng cần thết bảo dảm an ninh trên dất liền –
b.Cần phải xác định rõ những âm mưu và hành dồng thục tế làm tắc nghẽn sự lưu thông hảng hải –
c . Cảnh giác cao dộ âm mưu hay thực tế những ý dồ mở rông vùng tranh chấp trên biển ,lấn chiếm vùng chủ quyền khai khac biển ,một quôc gia ỷ thế mạnh vẽ ra vùng biển chủ quyền , bất chấp mọi phản dối của các quôc gia
2. a.Mỹ có thể đạt được bất kỳ số lượng các mục tiêu an ninh trong khu vực Đông Á thông qua các CAM KẾT THIẾT BỊ QUÂN SỰ, nỗ lực NGOẠI GIAO , và các nguồn lực KINH TẾ .
b. Tuy nhiên, Mỷ không thể hình thành . tiêu chuẩn toàn cầu một mình. Tự do của biển cả là một tiêu chuẩn phát sinh từ sự thừa nhân quôc tế, không phải là nỗ lực của một quốc gia. Nếu muốn duy trì sự công nhân quôc tế, thì cần dến sư sự hỗ trơ của cac quôc gia khác,những hiệp ức song phương là một diểm bất lợi – NÓ rất dễ bị bên mạnh vi pham , lúc ấy lấy gì mà bảo vệ -Hiệp ươc về biển dông nhất thiết phải là sụ thòa thuận da phương.công khai ,mức dộ rụt rè né tránh di dêm chác chán tạo cơ hội cho dối phương vi phạm .
1.Vấn dề biển dông ,trươc hết các quôc gia mới nổi như Trung Quôc ,Ấn độ cần góp phần tích cực bào dảm an ninh vùng biển chung. Điều này có nghĩa là hợp tác trong các các hoạt động chung chống lại bọn cướp biển, cứu trợ thiên tai, và sơ tán dân sư . 2.Nó cũng có nghĩa là chấp nhận rằng Trung Quốc và các quôc gia lớn khác trong khu vực khu vực khác cần có lực lượng hải quân mạnh mẽ có khả năng viễn chinh, nhưng đây là một mức giá giá phải trả, rất nguy hiệm, nó có thể là một lực lương răn de duy trì ổn dịnh ,nhưng nó cũng là một phương tiện xâm lươc. thôn tính áp chế các quôc gia khac theo tham vọng của mình.,nhất là dối với Trung quôc .
Thứ hai, Quả thật TRUNG QUÔC CÓ NHỮNG LÝ DO LỊCH SỬ dể đưa ra bản dồ hình lưởi bò mười doạn hệ thống biển khép kín :

Nặc danh nói...

Mời xem Tiếp
Bản Dồ “đường lưỡi bò” bắt nguồn từ một bản đồ tư nhân, do ông Bạch Mi Sơ, người đi theo hạm đội của Lâm Tuân ra quần đảo Trường Sa, phóng tác năm 1946 và sau đó được đưa vào bản đồ của Chính phủ Cộng hòa Trung Hoa Dân Quôc (Tưởng Giới Thạch ), rồi Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa(Cộng sản Mao )ngày nay - Mới đây thôi Nhật tuyên bố chủ quyền trên quần dảo Diếu Ngư-chính thúc sát nhập vào NHẬT –Quần dảo này trươc dó thuôc quyền chủ quản của một TƯ NHÂN (Nhât ) –Diều này càng CỦNG CỐ LậP TRƯỜNG của Trung Quôc dưới cả hai chính thể Quôc - Cộng trươc sau như một . Năm 1949, Trung Quốc cho ấn hành một bản đồ, trong đó, “đường lưỡi bò” được thể hiện giống như bản đồ trước đó của Cộng hoà Trung Hoa Dân Quôc xuất bản tháng 2 năm 1948. Đến năm 1953, bản đồ vẽ “đường lưỡi bò” của Trung Quốc xuất bản chỉ còn 9 đoạn. Hai nét ở Vịnh Bắc Bộ đã bị xoá.- “. Trung Quốc có chủ quyền không thể chối cãi với các đảo ở Biển Đông và các vùng biển liền kề và được hưởng các quyền chủ quyền và quyền tài phán đối với các VÙNG NƯƠC liên quan cũng như DÁÝ BIỂN và TẦNG DẤT DƯỚI DÁY vùng biển đó.”- Công hàm của Trung Quốc đệ trình lên Tổng Thư ký Liên Hợp Quốc ngày 7/5/2009 –
Hình Lưởi bò nhàm ba mục dỉch: 1/Xác dịnh vùng An Toàn bào vệ lãnh thồ .2/Bào vệ và phát trie763n lợi ich kinh tế -3/Bảo vệ quyền tư do hang hải cho thương thuyền Trung quôc .
1/ CẢM GIÁC BẤT AN :Mới đây thôi Nhật tuyên bố chủ quyền trên quần dảo Diếu Ngư-chính thúc sát nhập vào NHẬT –Quần dảo này trươc dó thuôc quyền chủ quản của một TƯ NHÂN (Nhât ) –Diều này càng CỦNG CỐ LẬP TRƯỜNG của Trung Quôc dưới cả hai chính thể Quôc - Cộng
2/ Hệ Thống Biển Khép Kín Mười Doạn cũng do dộng lục Kinh Tế thúc dẩy :Khai Thác dầu Khí dưới biển sâu và Hải Sản “.
3/ Tự DO HÀNG HẢI là một trong những quan tâm hang dầu của Trung Quôc Tai Đối Thoại Shangri La 2014 , một quan chưc Trung quôc tuyên bố “:Là một quốc gia thương mại toàn cầu,Trung Quôc coi Tự Do Hàng Hải là rất Quan Trọng …Chúng tôi tùy thuộc rất nhiểu vào điểm này .
Vậy thì làm cách nào Trung Quôc có thể dối phó với một hệ thống mà các lợi ich của mỉnh luôn luôn có thể bị đe dọa ?
Vai Trò của Âu Châu trong tình huống này : với tư cách Độc Lập và Khách Quan dối với Mỹ, châu Âu nên tìm cách BUỘC TRUNG QUÔC THAM GIA vào Một CUỘC THÀO LUẬN về ý dồ LƯỠI BÒ MƯƠI ĐOẠN của Hệ Thống Biển Khép Kín
Thứ ba, và quan trọng nhất, châu Âu phải công khai hỗ trợ TỰ DO HOẠT ĐÔNG QUÂN SỰ đối với các nươc trong VÙNG DẶC QUYỀN KINH TẾ (Exclusive Economic Zone ) Nghiã Là Trung Quôc phải Thôi Dộc Quyền Giám Sát Vùng Biển.. Điều này KHUYẾN KHÍCH Whashington CÓ LẬP TRUONG RÕ RÀNG DỨT KHOÁT HƠN – BUỘC BÁC KINH PHẢI LÀM NHƯ VẬY - và sẽ TRẤN AN Các Nươc KHÁC TRONG VUNG rằng nguyên tắc này cần dược dấu tranh buộc các bên phải thi hành cho bằng dược và dứt khoát thể làm lơ . Châu Âu đang quen với cảm giác BẤT LỰC ở Đông Á, nhưng về vấn đề này vai trò của nó có thể là quan trọng.\
Edward Schwarck là một nhà nghiên cứu trong các nghiên cứu của Phân Bộ Nghiên Cứu Á Châu Thuộc Học viện Hoàng gia (RUSI). August 19, 2014 -
Nguồn :Edward Schwarck (EdwardS@rusi.org) is a research fellow in the Asia Studies Department of the Royal United Services Institute (RUSI). Defense and Security

Nặc danh nói...
Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.






Giúp chúng tôi truyền cảm hứng và khởi tạo nhiều câu chuyện, nhiều thay đổi hơn.
Cám ơn quý vị đã tiếp sức cho chúng tôi.

BÀI VỀ LUẬT AN NINH MẠNG

Theo dõi VNTB

VƯỢT TƯỜNG LỬA VÀO VNTB

TIN MỚI

TẤN CÔNG MẠNG

TRUYỀN HÌNH

Phản hồi

Trong tuần

FANPAGE VIỆT NAM THỜI BÁO

item